Nhà máy điện thoại 85% robot của HONOR: 28,5 giây ra một smartphone, vì sao không để robot làm bước cuối?
Nhà máy HONOR 85% robot: 28,5 giây ra smartphone, vì sao bước cuối vẫn cần người?

Nhà máy điện thoại thông minh của HONOR tại khu công nghiệp Pingshan, Thâm Quyến, Trung Quốc, là một trong những cơ sở sản xuất tự động hóa cao nhất trong ngành điện thoại. Với 85% quy trình do robot đảm nhiệm, mỗi chiếc smartphone hoàn chỉnh ra đời sau 28,5 giây. Tuy nhiên, ở khâu cuối cùng, vẫn có ba nhân viên ngồi kiểm tra từng sản phẩm bằng tay. Đây không phải do thiếu ngân sách mua thêm robot, mà là một quyết định có chủ đích của HONOR.

Nhà máy đạt cấp độ 4 theo CMMM

Khánh thành vào năm 2021, nhà máy Pingshan chuyên sản xuất dòng Magic Series và các mẫu điện thoại cao cấp của HONOR. Theo hãng, đây là nhà máy điện thoại đầu tiên đạt cấp độ 4 theo Mô hình đánh giá độ trưởng thành sản xuất thông minh (CMMM) của Trung Quốc, dựa trên tiêu chuẩn quốc gia GB/T 39116-2020. Cần lưu ý rằng CMMM là chứng nhận của Bộ Công nghiệp Trung Quốc, khác với danh hiệu Nhà máy Hải đăng Toàn cầu của Diễn đàn Kinh tế Thế giới. Cấp độ 4 là mức cao nhất mà các doanh nghiệp nội địa Trung Quốc hiện đạt được, cho phép nhà máy không chỉ tự động hóa từng công đoạn mà còn điều chỉnh dây chuyền linh hoạt theo từng dòng sản phẩm, với thời gian chuyển đổi rút ngắn đáng kể.

Robot làm gì và làm tốt ra sao?

85% quy trình sản xuất tại nhà máy do máy móc đảm nhiệm. Đáng chú ý, 60% thiết bị tự động do chính đội ngũ R&D của HONOR phát triển, thay vì mua từ bên ngoài. Mỗi linh kiện từ khi nhập kho đến khi thành phẩm đều được laser khắc mã QR trên bo mạch chính, đảm bảo khả năng truy xuất nguồn gốc 100%. Quy trình phủ gel tản nhiệt, vốn nhạy cảm vì lượng gel sai lệch nhỏ cũng ảnh hưởng tuổi thọ chip, được xử lý bằng thuật toán AI nhận diện khối lượng chính xác, đạt tỷ lệ chặn lỗi 100% trước khi sản phẩm rời dây chuyền. Máy vặn ốc tự phát hiện ốc lệch chiều cao và hiệu chỉnh ngay lập tức, đạt tỷ lệ sản phẩm đạt chuẩn 99,99%.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Ba người ở cuối dây chuyền làm gì?

Bước kiểm tra cuối cùng, gọi là MMI Test (kiểm tra giao tiếp người-máy), do ba nhân viên đảm nhiệm. Họ cầm từng chiếc điện thoại lên, chụp ảnh thật, nghe nhạc thật, xem màn hình dưới nhiều góc ánh sáng. Lý do không phải vì thiếu robot hay tiết kiệm chi phí, mà vì khái niệm chất lượng cảm quan – khác với chất lượng kỹ thuật. Máy móc đo được pixel chết theo tọa độ, tần số âm thanh theo đơn vị kỹ thuật, màu sắc theo các chỉ số chuyên ngành. Nhưng máy không thể phán đoán liệu ảnh chụp trông tự nhiên không, âm thanh nghe dễ chịu không, hay màu sắc màn hình có đúng như người dùng thật kỳ vọng. Ranh giới giữa chất lượng kỹ thuật và chất lượng cảm quan, tính đến nay, vẫn cần con người đứng ở đó.

AI tăng cường, chưa thay thế

Tại phòng R&D trong cùng khuôn viên, AI được ứng dụng theo cách khác: chạy mô phỏng thay cho thử nghiệm vật lý. Theo HONOR, mô phỏng AI trong thiết kế bản lề màn hình gập rút ngắn đáng kể thời gian phát triển so với quy trình truyền thống – không phải vì AI thiết kế thay kỹ sư, mà vì AI chạy hàng nghìn phương án mô phỏng trong thời gian mà trước đây cần nhiều tháng thử nghiệm thực tế.

Triết lý tự động hóa chi phí thấp

Triết lý xuyên suốt nhà máy Pingshan, mà HONOR gọi là tối ưu hóa tự động hóa chi phí thấp, không đặt mục tiêu tự động hóa tối đa bằng mọi giá. Thay vào đó, nguyên tắc hoạt động là xác định chính xác phần nào máy làm tốt hơn người, phần nào người vẫn làm tốt hơn máy, rồi để mỗi bên làm đúng việc của mình.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Tương lai: Khi nào ba người đó không còn cần thiết?

Câu hỏi này là trung tâm của ngành sản xuất điện thoại trong vài năm tới. Khi các mô hình AI đa phương thức tiến đến khả năng đánh giá chất lượng cảm quan sát với người dùng thật, bước MMI sẽ thay đổi. Có thể không biến mất hoàn toàn, nhưng ba người ở cuối dây chuyền sẽ không đứng ở vị trí hiện tại mãi. Nhà máy HONOR tại Pingshan đang vận hành ở cấp độ tự động hóa cao nhất mà ngành điện thoại Trung Quốc từng đạt được. Ngay ở cấp độ đó, con người vẫn còn ở đó – không phải vì hệ thống chưa hoàn thiện, mà vì có thứ máy móc chưa học được cách cảm nhận.