Đặng Tụy Văn ở tuổi 60: Hành trình từ 'người hầu' đến biểu tượng thực lực
Đặng Tụy Văn: Hành trình từ 'người hầu' đến biểu tượng thực lực

Đặng Tụy Văn ở tuổi 60: Hành trình từ 'người hầu' đến biểu tượng thực lực

Dù là vai Như Phi trong Thâm cung nội chiến hay những vai diễn ấn tượng trong Xứng danh tài nữNghĩa hải hào tình, Đặng Tụy Văn từ lâu đã được xem là biểu tượng của diễn viên thực lực trong làng giải trí. Mới đây, trong một buổi talkshow hiếm hoi, cô đã chia sẻ về nửa đời người đã qua với nhiều trải nghiệm khó khăn, thu hút sự quan tâm lớn của công chúng, theo thông tin từ Sohu ngày 2.4.

Tuổi thơ thiếu thốn và nỗi ám ảnh bị bỏ rơi

Trong mắt nhiều người, Đặng Tụy Văn là nữ diễn viên từng hai lần đoạt giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất, là hình mẫu "nữ chính toàn năng" từng nỗ lực vươn tới đỉnh cao sự nghiệp. Tuy nhiên, cô thẳng thắn thừa nhận, tuổi thơ của mình không hề hạnh phúc như vẻ ngoài thành công.

Cô lớn lên trong môi trường thiếu vắng tình thương, được ông bà nuôi dưỡng, luôn cảm giác như một người sống nhờ. Tâm lý bị ám ảnh bởi nỗi lo bị bỏ rơi đã trở thành nỗi bất an ảnh hưởng suốt cả cuộc đời cô. Để chứng minh mình không thừa thãi, cô bắt đầu chăm chỉ làm việc nhà từ rất sớm.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Khi còn học tiểu học, cô đã theo bà đi chợ, lên cấp hai thì bắt đầu nấu cơm, làm đủ mọi việc trong nhà. Chỉ sau khi người lớn đi ngủ, cô mới có chút thời gian riêng cho bản thân. Cô miêu tả bản thân thời ấy như một "người hầu" và chính cảm giác sống nhờ này đã khiến cô sớm quyết tâm rời đi tìm con đường riêng.

Những năm tháng khó khăn khi mới vào nghề

Sau đó, Đặng Tụy Văn trúng tuyển TVB với hy vọng tự thay đổi số phận cho gia đình. Nhưng vào nghề chưa lâu, ông bà cô lần lượt qua đời, để lại khoảng trống lớn trong lòng. Giai đoạn này là khoảng thời gian hỗn loạn nhất trong đời cô.

Một tân binh mới vào nghề với mức lương chỉ 6.000 tệ phải chi tới 4.500 tệ tiền thuê nhà, chưa kể chi phí xe cộ, cuộc sống gần như không có chỗ để thở. Điều duy nhất cô có thể làm là cắn răng tiến lên, không cho phép bản thân dừng lại.

Đặng Tụy Văn nói rằng trong những năm tháng đó, cô đã làm việc cật lực không ngừng nghỉ. Khi người khác nghỉ ngơi, cô lao đầu vào công việc; khi người khác xin nghỉ vì ốm, cô vẫn cố gắng không dừng lại. Để công ty thấy mình ngoan ngoãn, chăm chỉ và hữu dụng, cô phải liên tục nhận phim, thức khuya và kìm nén cảm xúc cá nhân.

Cô hiểu rõ bản thân không có hậu thuẫn gia đình và cũng không có sắc đẹp thiên phú, điều duy nhất có thể dựa vào là sự chăm chỉ không mệt mỏi. Công việc trở thành thứ duy nhất cô có thể nắm chắc, cũng là thứ duy nhất không phản bội cô trong những thời khắc khó khăn.

Nhận ra giá trị thực sự của hạnh phúc

Nhưng nỗi sợ lớn nhất không phải là cực khổ, mà là sau tất cả những nỗ lực, nhận ra những gì mình theo đuổi chưa hẳn là thứ bản thân thật sự muốn. Đặng Tụy Văn thừa nhận, dù sau này nổi tiếng, kiếm được tiền và mua được căn nhà mơ ước, nhưng trong lòng vẫn có khoảng trống không thể lấp đầy.

Nỗi an toàn mà cô hằng cố gắng tìm kiếm không phải là danh tiếng hay vật chất. Cô dần nhận ra hạnh phúc không thể mãi đặt ở một đích đến xa vời. Cô từng kể một chi tiết nhỏ: Khi một bộ phim thành công, được hỏi sẽ tự thưởng gì cho mình, cô chỉ mua một que kem yêu thích.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Khoảnh khắc ấy khiến cô nhận ra, niềm thỏa mãn thực sự không nhất thiết chờ đến lúc thành công rực rỡ, đôi khi chỉ là học cách yêu thương bản thân đúng lúc, trân trọng những điều giản dị nhất. Hiện tại, Đặng Tụy Văn vẫn còn tham vọng nghề nghiệp, nhưng khác với tuổi trẻ, cô không còn chỉ muốn chứng minh bản thân hay xem chăm chỉ là tín ngưỡng duy nhất.

Cô quan tâm hơn đến việc mình có vui vẻ, có sống trọn vẹn và có trải nghiệm đúng nghĩa hay không. Ở tuổi 60, cô dám thử thách mới và muốn nắm lại quyền kiểm soát nửa đời còn lại, tìm kiếm sự bình yên thực sự từ bên trong chứ không phải từ những thành tựu bên ngoài.