Chỉ vài ngày trước Lễ bế mạc Cannes 2026, nữ nghệ sĩ huyền thoại Barbra Streisand đã gửi lời xin lỗi đến toàn thế giới khi thông báo bà sẽ không tham dự sự kiện. Lý do được đưa ra thật đơn giản: những giới hạn về sức khỏe và hậu chấn thương đầu gối khiến nữ nghệ sĩ 84 tuổi không thể di chuyển xa.
Quyết định vào phút chót
Quyết định được đưa ra trong những ngày cuối cùng của sự kiện khiến khán giả tiếc nuối, nhưng không quá bất ngờ. Trên mạng xã hội, nhiều người bắt đầu lo lắng cho tình trạng sức khỏe của Barbra Streisand, trong khi số khác thêu dệt nên những mâu thuẫn kịch tính hay tin đồn về việc ngôi sao huyền thoại đang trở nên căm ghét và chống đối Hollywood đương đại.
Sau tất cả, Barbra vẫn chọn bảo toàn sức khỏe và sự bình yên bên gia đình tại dinh thự Malibu, California, bên chồng, con, những chú chó và khu vườn của mình.
Thói quen rút lui khỏi ánh đèn sân khấu
Nhiều thập niên qua, việc Barbra Streisand lặn mất tăm khỏi các sân khấu trình diễn bất chấp sự mong đợi của khán giả không còn là điều mới lạ. Khi thành danh và trở nên nổi tiếng, nỗi ám ảnh mạnh mẽ về những áp lực của một sự kiện trước đông đảo công chúng, những drama hậu trường bị đẩy đi quá xa, hay những lời ngợi ca hào nhoáng đã sớm khiến người nghệ sĩ cảm thấy mệt mỏi.
Năm 1976, trong sự kiện hòa nhạc miễn phí ở Central Park, Barbra Streisand đã gặp sự cố quên lời trước khoảng 135.000 khán giả. Nỗi thất vọng về bản thân và tự trọng nghề nghiệp đã khiến bà quyết định ngừng lưu diễn trực tiếp suốt 27 năm (từ 1967 đến 1994), trong thời kỳ đỉnh cao nhất sự nghiệp.
Chính trong những năm tháng lùi một bước khỏi thị phi đó, Barbra đã liên tục thử nghiệm và tạo ra những cú hích khổng lồ trên thị trường băng đĩa, tạo ra hàng loạt bản hit kinh điển trong thập niên 70, 80 như Stoney End, Guilty hợp tác cùng Barry Gibb (đạt hơn 15 triệu bản toàn cầu và trở thành đĩa nhạc bán chạy nhất trong sự nghiệp), hay dự án nhạc kịch The Broadway Album mang về cho bà giải Grammy danh giá.
Bước ngoặt điện ảnh
Lựa chọn lùi về sau sân khấu cũng mở ra khoảng không gian khổng lồ để Barbra vươn lên thành một biểu tượng điện ảnh đa tài. Bà liên tiếp ghi dấu ấn qua các tác phẩm kinh điển như Funny Girl (1968) với giải Oscar Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, Hello, Dolly!, The Way We Were hay A Star Is Born, tác phẩm mang đến cho bà giải Oscar đầu tiên trong lịch sử dành cho Ca khúc gốc xuất sắc nhất của một nữ nhạc sĩ.
Dấu ấn đậm nét về tư duy nghệ thuật xuất chúng của Barbra còn đặc biệt được thể hiện qua dự án Yentl (1983). Bất chấp hàng loạt lời từ chối từ các hãng phim, bà đã quyết định tự tay sản xuất, đồng biên kịch, đạo diễn và đóng vai chính, và trở thành người phụ nữ đầu tiên đoạt giải Quả cầu vàng ở hạng mục Đạo diễn xuất sắc nhất, như một cú giáng mạnh mẽ vào định kiến giới của Hollywood thời bấy giờ.
Hành trình từ cô bé nghèo Brooklyn
Câu chuyện của Barbra Streisand là hành trình phi thường của một cô bé nghèo đến từ Brooklyn. Cha mất sớm, mẹ cô tái giá với một người đàn ông gia trưởng và cay nghiệt, cô bé lớn lên trong sự thiếu vắng tình thương của cha cùng sự kỳ thị nặng nề về ngoại hình. Cả cha dượng và mẹ đẻ cô đều gọi cô là đồ xấu xí và đối xử với cô vô cùng lạnh lùng, tệ bạc.
Ngay từ khi còn nhỏ, Barbra đã được những người trong khu phố Brooklyn biết đến là cô bé trong xóm có giọng hát hay. Không có đàn piano hay được ai dạy bảo, cô bé thường tự luyện hát ở hành lang chung cư. Năm 13 tuổi, khi đi nghỉ ở vùng Catskills, cô và mẹ đã thu âm một vài bài hát vào băng từ. Sự kiện này chính là khoảnh khắc truyền cảm hứng đầu tiên khiến cô cảm nhận rõ giấc mơ nghệ thuật cháy bỏng trong trái tim.
Bất chấp sự khóc lóc, cầu xin và ép buộc cô phải từ bỏ khát vọng nghệ thuật vì cho rằng con gái mình không đủ xinh đẹp từ mẹ ruột, hay những lời lẽ cay độc của cha dượng, chưa đầy 16 tuổi, với vỏn vẹn 116 USD, Barbra một mình rời xa gia đình đến Manhattan xa lạ để tìm kiếm giấc mơ của riêng mình. Cô làm đủ mọi nghề như gác cửa rạp hát và đi gõ cửa khắp các văn phòng thử vai.
Những ngày đầu tại Hollywood, các nhà sản xuất hay các ông bầu từng dội những gáo nước lạnh buốt vào cô gái trẻ, khi thẳng thừng tuyên bố rằng cô không có ngoại hình, không đủ tính thương mại và chẳng hề đúng chuẩn mực của một ngôi sao theo kiểu mẫu phương Tây. Nhưng thay vì gọt giũa bản thân để vừa vặn với chiếc khuôn người khác đúc sẵn, Barbra chọn một lối đi điên rồ và ngạo nghễ nhất: Biến sự không hoàn hảo thành một tuyên ngôn kiêu hãnh.
Trước mọi lời khuyên nên phẫu thuật thẩm mỹ để làm vừa lòng chuẩn mực cái đẹp của kinh đô điện ảnh, bà kiên quyết giữ lại chiếc mũi to đặc trưng của mình, hay thường tự trang điểm mỗi khi biểu diễn. Barbra cũng quyết định bỏ đi một chữ a trong tên gọi gốc (từ Barbara thành Barbra) khi mới 18 tuổi để sớm xác lập một giá trị nguyên bản và độc bản của chính mình, cũng như chưa bao giờ che giấu hay giảm bớt nguồn gốc Do Thái của bản thân để dễ được chấp nhận hơn.
Thực tế đã chứng minh, với giọng hát nội lực có sức mạnh như ngưng đọng không gian, lối diễn xuất đầy bản năng, Barbra đã tạo nên một sức hấp dẫn mãnh liệt và chưa bao giờ suy giảm trong suốt 65 năm sự nghiệp. Những thành công của bà được định hình và ghi dấu ấn bởi sự quyết đoán, tư duy sắc sảo cùng những lựa chọn dũng cảm. Tất cả tạo nên một huyền thoại không thể thay thế trong lịch sử văn hóa nhân loại.
Khi bạn trở nên nổi tiếng, bạn sẽ trở thành tài sản của công chúng, bạn là một đối tượng để người ta săm soi, chụp ảnh, phân tích, mổ xẻ... và quá nửa thời gian đó, tôi thậm chí không nhận ra nổi con người mà họ đang miêu tả. Tôi chưa bao giờ quen với điều đó, và tôi luôn cố tránh đọc bất cứ thứ gì viết về mình - Barbra viết trong hồi ký.



