Nỗi Sợ Chiến Tranh Của Tổng Thống Trump Trong Cuộc Khủng Hoảng Iran
Theo Wall Street Journal, Tổng thống Mỹ Donald Trump đang theo đuổi cuộc chiến tại Iran bằng một phong cách phi truyền thống, dao động liên tục giữa thái độ hiếu chiến và xu hướng hòa giải. Khi xung đột kéo dài, ông dường như càng trở nên sợ hãi trước những rủi ro khó lường.
Những Giờ Phút Căng Thẳng Và Sự Bất An
Chiều ngày 3/4, sau khi nhận tin một máy bay Mỹ bị bắn rơi ở Iran, Tổng thống Trump đã la hét với các phụ tá trong nhiều giờ liền. Ông liên tục phàn nàn về việc châu Âu không hỗ trợ và giá xăng trung bình ở mức 4,09 USD. Những hình ảnh về cuộc khủng hoảng con tin Iran năm 1979 – một trong những thất bại chính sách quốc tế lớn nhất của một tổng thống Mỹ hiện đại – ám ảnh tâm trí ông.
Ông Trump yêu cầu quân đội phải ngay lập tức giải cứu phi công. Một quan chức tiết lộ rằng các trợ lý phải thay mặt nhận thông tin cập nhật từng phút từ Phòng Tình huống vì tổng thống đang thiếu bình tĩnh. Chỉ đến khi một phi công được cứu và tin về phi công thứ hai đến vào cuối ngày 4/4, viễn cảnh tồi tệ nhất cho nhiệm kỳ thứ hai mới không xảy ra.
Dao Động Giữa Hiếu Chiến Và Nhượng Bộ
Vị tổng thống mang phong cách “được ăn cả ngã về không” giờ đây bị đặt vào một tình thế hoàn toàn mới: chiến tranh. Ông liên tục vật lộn với nỗi lo sợ về những kịch bản tồi tệ nhất, trong khi đôi khi mất tập trung vào các chi tiết vụn vặt như kế hoạch trang trí phòng khiêu vũ của Nhà Trắng hay chuẩn bị buổi gây quỹ bầu cử giữa kỳ.
Ông Trump từng tranh cử với lời cam kết chấm dứt can thiệp quân sự ở nước ngoài, nhưng cũng tự tin có thể giải quyết vấn đề an ninh quốc gia chỉ nhờ sức mạnh không quân và hải quân. Tuy nhiên, thực tế cho thấy lệnh ngừng bắn mong manh, eo biển Hormuz – tuyến đường thương mại quan trọng – bị đóng cửa trong nhiều tuần, và giới lãnh đạo Iran ngày càng cứng rắn.
Khủng Hoảng Nối Tiếp Và Những Quyết Định Mâu Thuẫn
Cuộc chiến bắt đầu bằng việc ám sát Lãnh tụ tối cao Ayatollah Ali Khamenei và các quan chức cấp cao khác. Mỗi sáng, ông Trump xem đoạn phim về những vụ nổ trên khắp lãnh thổ Iran, theo dõi sát sao số lượng mục tiêu bị phá hủy như một thước đo thành công. Tuy nhiên, ông không nỗ lực thuyết phục công chúng Mỹ về lý do tham chiến và nhanh chóng thất vọng vì thiếu sự tán dương từ người dân và truyền thông.
Eo biển Hormuz trở thành nguồn cơn của thất vọng đặc biệt. Ông Trump từng nghĩ Iran sẽ đầu hàng trước khi đóng cửa eo biển, nhưng thực tế chứng minh điều ngược lại. Ông bày tỏ sự bực bội muộn màng về tính dễ tổn thương của tuyến đường thủy này và ra lệnh cho các cố vấn tìm cách đàm phán vào cuối tháng 3.
Áp Lực Chính Trị Và Nỗi Sợ Thương Vong
Các phụ tá ngày càng lo lắng rằng cuộc chiến đang trở thành gánh nặng chính trị, đặc biệt khi kết quả thăm dò dư luận cho thấy nó làm giảm uy tín của các ứng viên đảng Cộng hòa. Ông Trump có nỗi sợ phải ra lệnh đưa quân vào vùng nguy hiểm, nơi một số người có thể bị thương hoặc không bao giờ trở về nhà.
Ví dụ, ông phản đối việc gửi lính Mỹ đến chiếm đảo Kharg – trung tâm xuất khẩu 90% lượng dầu của Iran – vì lo ngại số thương vong sẽ cao đến mức không thể chấp nhận được. Những khủng hoảng liên tiếp khiến Nhà Trắng không ngừng xáo trộn trong 7 tuần qua, với các tuyên bố mạo hiểm được đưa ra mà không tham khảo ý kiến đội ngũ an ninh quốc gia.
Kết Luận: Một Cuộc Chiến Đầy Bất Ổn
Tổng thống Trump tiếp tục dao động giữa các biện pháp cứng rắn và hòa giải, trong khi nỗi sợ về rủi ro leo thang và ám ảnh từ các kịch bản tồi tệ nhất vẫn hiện hữu. Cuộc chiến tại Iran không chỉ thử thách phong cách lãnh đạo phi truyền thống của ông mà còn đặt ra những câu hỏi lớn về tương lai của xung đột và an ninh toàn cầu.



