Hai trận chung kết Champions League liên tiếp mang đến những bối cảnh hoàn toàn khác biệt đối với thầy trò HLV Luis Enrique. Một năm trước tại Munich (Đức), PSG đã thống trị tuyệt đối với cách biệt lên tới 5 bàn trước Inter Milan. Một năm sau tại Budapest (Hungary), nhà đương kim vô địch bị đẩy đến giới hạn của bản lĩnh, sức bền và năng lực chiến đấu.
Arsenal tạo ra thách thức lớn
Arsenal, với hàng thủ cực mạnh và khối đội hình lùi sâu, tỏ ra cực kỳ khó chịu khi sớm vươn lên dẫn trước. Trung lộ bị phong tỏa, các hành lang trong bị khóa chặt. Không gian chơi bóng của PSG bị bóp nghẹt tới mức thời gian đưa ra quyết định chỉ được tính bằng tích tắc trước khi đối phương áp sát. Trong hơn một giờ đồng hồ, PSG như đang lao vào một bức tường thép. Đây chính là lúc thử thách khả năng tổ chức khoan phá dưới áp lực lớn của họ.
Công bằng mà nói, đây là một trận đấu hiếm hoi mà PSG không thể tạo ra nhiều cơ hội thật sự rõ rệt. Nhưng trước khối phòng ngự nhiều lớp của Arsenal, họ vẫn thể hiện được chất lượng chơi bóng rất cao, kiên trì luân chuyển hướng tấn công, liên tục tìm khoảng trống và buộc đối thủ phải xê dịch đội hình. Chất lượng phòng thủ của Arsenal càng cao, sức mạnh áp đặt thế trận của PSG càng rõ.
Chiến thắng trên chấm luân lưu
Sau cùng, thầy trò Luis Enrique chỉ có thể giành chiến thắng trên chấm luân lưu. Nhưng đẳng cấp của một nhà vô địch thực thụ vẫn được thể hiện trọn vẹn. Trước Arsenal, họ kiểm soát bóng tới 75%, tung ra 21 cú sút (gấp ba lần đối thủ), đạt chỉ số bàn thắng kỳ vọng là 1,77. Tại Puskas Arena, PSG cho thấy uy quyền của kẻ mạnh, phong thái rất giống phiên bản Barca của chính Enrique cách đây hơn 10 năm.
Hệ thống vận hành trơn tru
Thậm chí, với chiến lược gia người Tây Ban Nha, “công trình” này còn đáng tự hào hơn. Nếu như Barca trước đây còn trông vào kỹ năng siêu việt của Lionel Messi, thì PSG hiện tại vận hành hầu như bằng sự trơn tru của hệ thống. Cấu trúc chiến thuật chặt chẽ, sự kiên định trong cách triển khai lối chơi và niềm tin tuyệt đối vào những nguyên tắc đã được định hình là những thứ biến PSG thành một thể thống nhất.
Sự ổn định của đội hình
Có một chi tiết đáng chú ý: Sau một năm, đội hình ra quân tại chung kết Champions League của PSG hầu như giữ nguyên, chỉ thay đổi duy nhất vị trí thủ môn. Điều đó cho thấy lợi thế của họ trong việc duy trì sự ổn định, khi đã tỏ ra quá vượt trội ở Ligue 1. Nếu như Arsenal phải căng sức đá đủ mọi đấu trường, PSG “được quyền” chủ động giữ chân các trụ cột. Bởi thế, ở những trận quan trọng, họ luôn duy trì được cường độ hoạt động khủng khiếp để đáp ứng các ý tưởng của HLV.
Triển vọng thách thức kỷ lục
“Vương triều” của Enrique đang được xây đắp ngày càng hoàn thiện và với độ tuổi trung bình chỉ 26,7, việc họ thách thức kỷ lục vô địch Champions League 3 lần liên tiếp của Real không là viễn tưởng.



