Trong bóng đá, sự giàu có về nhân sự thường là lợi thế, nhưng với vị trí thủ môn tại đội tuyển Tây Ban Nha, đó lại là một nghịch lý. Joan Garcia là thủ môn xuất sắc nhất La Liga hai mùa liên tiếp, David Raya giành 'Chiếc găng vàng' Ngoại hạng Anh ba mùa liên tục, nhưng Unai Simon mới là người bắt chính. Điều này khiến hai tài năng lớn phải ngồi dự bị.
Bỏ phí tài năng
Marcus Rashford vào sân từ ghế dự bị và ghi bàn cho tuyển Anh trong chiến thắng 4-2 trước Croatia, từ đường chuyền của Bukayo Saka – một cầu thủ dự bị khác. Ở trận Thụy Sĩ thắng Bosnia 4-1, có đến 4 bàn được ghi bởi các cầu thủ dự bị của cả hai đội. Với các cầu thủ tấn công, điều này là bình thường; băng ghế dự bị càng nhiều hảo thủ càng tốt. HLV Mikel Arteta của Arsenal thậm chí khẳng định ông không có khái niệm 'cầu thủ dự bị', mà chỉ là ai đá trước, ai đá sau.
Tuy nhiên, thủ môn thì khác, nhất là ở một giải đấu tập trung như World Cup. Dù được xem là có công lớn giúp Arsenal vô địch Ngoại hạng Anh sau 22 năm, David Raya chỉ là dự bị cho Unai Simon. Nếu không có tình huống đặc biệt, cơ hội bắt chính của Raya tại World Cup 2026 gần như bằng không. Cơ hội của thủ môn số 3 Joan Garcia (Barcelona) còn thấp hơn.
Tiếc cho Raya và Garcia
Việc Raya và Garcia không được bắt chính không phải vì thua Simon về tài năng, mà do đặc thù vị trí thủ môn. Sự quen thuộc là ưu tiên hàng đầu của HLV Luis De La Fuente. Trong mùa giải 2025-2026, Simon thua xa hai đồng nghiệp ở mọi chỉ số chuyên môn: tỷ lệ cứu nguy (Simon 63,5%, Raya 76,8%, Garcia 74,5%), số bàn thua (73 so với 31 và 42), tỷ lệ giữ sạch lưới (17,4% so với 54,9% và 40%), và tỷ lệ chuyền chính xác (57,98% so với 65,01% và 89,72%).
'Tử huyệt' của Tây Ban Nha?
Vì đặc điểm chuyên biệt của thủ môn và lối chơi riêng của HLV De La Fuente, có thể tạm kết luận: ghế dự bị của Tây Ban Nha có hai thủ môn giỏi hơn người bắt chính. Một mặt, Tây Ban Nha không dùng thủ môn giỏi nhất. Mặt khác, dù giỏi đến đâu, thủ môn Tây Ban Nha luôn chịu áp lực lớn, không có thuận lợi như ở đa số đội khác.
Các trung vệ Tây Ban Nha thường đứng rất cao, hậu vệ cánh tấn công nhiều hơn phòng thủ, tiền vệ liên tục chuyền bóng trong phạm vi hẹp. Khi mọi chuyện ổn, lối chơi này đẹp mắt và khiến đối thủ ngán ngẩm. Nhưng chỉ một đường chuyền hỏng là đủ tạo cơ hội phản công nhanh, khai thác khoảng trống mênh mông trước thủ môn. Đồng đội phía trước thường chưa kịp ổn định thế thủ. Tây Ban Nha có thể thêu hoa dệt gấm 10 phút rồi bỗng rơi vào báo động ngay phút kế tiếp. Lối chơi này không bảo vệ thủ môn, mà luôn thử thách chốt chặn cuối cùng.
Sự quen thuộc giúp Simon được chọn vì anh đã quá quen với tình trạng bị thử thách. Simon phải thường xuyên đọc tình huống, tính toán khoảng trống và tốc độ để có quyết định hợp lý khi bị phản công. Nếu Tây Ban Nha thắng, người ta sẽ khen Pedri, Rodri, Lamine Yamal. Nếu thua, thủ môn Simon sẽ bị chỉ trích. Bắt chính ở đội tuyển Tây Ban Nha là 'nghề có rủi ro cao'.



