Nữ lao công 48 tuổi ngủ lại công ty suốt một tháng, sự giúp đỡ bất ngờ từ ông chủ
Vào lúc 3 giờ 30 sáng, khi thành phố còn chìm trong giấc ngủ say, một ánh sáng yếu ớt chiếu vào phòng họp trên tầng 12 của tòa nhà công nghệ Huatai tại Trung Quốc. Ở đó, bà Trương Tú Lan, một nữ lao công 48 tuổi, đang cuộn mình ngủ qua đêm. Đây không phải là lần đầu tiên, mà là thói quen kéo dài suốt một tháng qua, hé lộ một câu chuyện đầy xúc động về sự kiên cường và lòng nhân ái.
Những đêm dài trong văn phòng lạnh lẽo
Theo lời kể của nhân viên bảo vệ, trong nhiều lần tuần tra vào khoảng 3 giờ 30 sáng, anh đã phát hiện bà Trương Tú Lan ngủ trên sofa phòng họp hoặc góc phòng trà. Trên người bà chỉ có bộ đồng phục đã bạc màu vì giặt nhiều lần để đắp qua đêm. Mỗi ngày, trước 5 giờ 30 sáng, bà lại lặng lẽ thức dậy, thu dọn dấu vết và bắt đầu công việc vệ sinh đúng giờ, không để ai nghi ngờ.
Sự việc được báo cáo lên trưởng phòng nhân sự ông Lý, và ngay lập tức, ông này thông báo cho chủ doanh nghiệp Lâm Viễn. Sau khi xem lại đoạn ghi hình giám sát trong gần một tháng, ông Lâm Viễn vô cùng xúc động. Hình ảnh cho thấy mỗi tối sau khi dọn dẹp văn phòng lúc 21 giờ, bà Trương Tú Lan không về nhà mà nép vào một góc, trải bìa cứng xuống đất, ăn bánh mì khô với nước lạnh để chống đói. Giữa đêm khuya, bà thường lặng lẽ rơi nước mắt, nhưng ban ngày lại không hề để lộ chút buồn tủi nào.
Lý do đằng sau những giọt nước mắt
Sáng hôm sau, ông Lâm Viễn đứng chờ bà Trương Tú Lan ở hành lang và mời vào văn phòng để hỏi rõ tình hình. Trước sự quan tâm chân thành, bà bật khóc nức nở, kể lại hoàn cảnh khó khăn. Bà đến từ vùng nông thôn cách nơi làm việc hơn 400 km. Để lo cho con trai 17 tuổi học tại trường trung học trọng điểm, bà và chồng phải đi làm thuê xa nhà nhiều năm. Tuy nhiên, mùa đông năm ngoái, chồng bà bị ngã tại công trường dẫn đến liệt nửa người; chủ thầu chỉ bồi thường 50.000 NDT (khoảng 187 triệu đồng) rồi biến mất. Số tiền này nhanh chóng cạn kiệt vì chi phí điều trị.
Bà đành gửi chồng cho mẹ chồng và em chồng chăm sóc ở quê, còn bản thân một mình ở lại thành phố làm thuê. Với mức lương 3.500 NDT (khoảng 13.090.000 đồng) mỗi tháng, bà phải gửi về quê 2.000 NDT (khoảng 7.480.000 đồng) và chi thêm 1.000 NDT (khoảng 3.740.000 đồng) cho sinh hoạt và học thêm của con trai. Tháng trước, chủ nhà tăng tiền thuê phòng ở tầng hầm từ 500 NDT (khoảng 1.870.000 đồng) lên 800 NDT (khoảng 2.992.000 đồng). Do không còn khả năng chi trả, bà buộc phải ngủ lại công ty, cam đoan sẽ dọn dẹp sạch sẽ và không ảnh hưởng đến hoạt động doanh nghiệp.
Khoản thưởng đặc biệt thay đổi cuộc đời
Sau khi hiểu rõ tình hình, ông Lâm Viễn lấy từ ngăn kéo ra một thẻ ngân hàng có số dư 200.000 NDT (khoảng 748.000.000 đồng), cho biết mật khẩu và đề nghị bà dùng số tiền này để chữa bệnh cho chồng và trang trải học phí cho con trai. Ban đầu, bà Trương Tú Lan từ chối vì cho rằng số tiền quá lớn và không thể vô cớ nhận được. Tuy nhiên, ông Lâm Viễn giải thích rằng đây là phần thưởng đặc biệt của công ty dành cho bà.
Ông tra cứu hồ sơ và nhận thấy trong ba năm làm việc, bà chưa từng đi muộn hay xin nghỉ, các lần kiểm tra vệ sinh đều đạt điểm tuyệt đối. Đặc biệt, tháng trước, trong ngày mưa bão, khi các nhân viên vệ sinh khác vắng mặt, chỉ riêng bà vẫn đội mưa làm thêm giờ để dọn sạch khu vực văn phòng bị ướt. Ông Lâm Viễn chia sẻ thẳng thắn rằng thời kỳ đầu khởi nghiệp, bản thân từng trải qua những ngày tháng khó khăn tương tự, nên rất thấu hiểu hoàn cảnh của bà.
Bên cạnh thẻ ngân hàng, ông còn quyết định tăng lương cho bà Trương Tú Lan lên 5.000 NDT/tháng (khoảng 18.700.000 đồng) và để công ty chi trả chi phí thuê nhà gần nơi làm việc. Ông hứa nếu con trai bà thi đỗ đại học, doanh nghiệp sẽ cấp học bổng hỗ trợ. Bà Trương Tú Lan xúc động, bày tỏ lòng cảm ơn rằng ông Lâm Viễn đã cứu cả gia đình bà.
Kết quả tích cực và thông điệp lan tỏa
Sau khi nhận được sự giúp đỡ, bà Trương Tú Lan càng tận tụy và chỉn chu hơn trong công việc, chăm sóc văn phòng sạch sẽ không một hạt bụi và thường xuyên hỗ trợ đồng nghiệp. Ba tháng sau, bà chuyển vào sống trong căn hộ một phòng gần công ty. Bà dùng 200.000 NDT để thuê người chăm sóc cho chồng, và các bác sĩ cho biết sau quá trình phục hồi chức năng, chồng bà có thể tự sinh hoạt khi ngồi xe lăn.
Nửa năm sau, con trai bà đỗ vào một trường đại học trọng điểm với thành tích xuất sắc. Bà lập tức báo tin vui cho ông Lâm Viễn và hứa sẽ tiếp tục lan tỏa lòng tốt, giáo dục con trai sau này phải giúp đỡ nhiều người đang cần được hỗ trợ hơn. Câu chuyện này nhắc nhở công chúng rằng sự kiên cường và lương thiện của những người lao động ở tầng lớp cơ sở xứng đáng được trân trọng. Chỉ một hành động nhỏ bé cũng có thể thắp sáng con đường phía trước cho người khác và lan tỏa hơi ấm giữa đời thường.



