Ông bố Mỹ 63 tuổi bán nhà sang Việt Nam định cư sau 4 lần thăm con
Ông bố Mỹ bán nhà sang Việt Nam định cư sau 4 lần thăm con

Ông bố Mỹ 63 tuổi bán nhà sang Việt Nam định cư sau 4 lần thăm con

Sự khác biệt về ngôn ngữ và khoảng cách địa lý nửa vòng trái đất tưởng chừng là những rào cản khó vượt qua, nhưng với gia đình chị Vũ Thị Hương (sinh năm 2001, quê Bắc Ninh), đó lại là khởi nguồn cho một câu chuyện tình thân xuyên biên giới đầy kỳ diệu và ấm áp. Sau bốn lần ghé thăm Việt Nam, ông bố chồng 63 tuổi người Mỹ đã đưa ra một quyết định gây chấn động: bán nhà ở Mỹ để sang Việt Nam định cư lâu dài.

Khi "nửa vòng trái đất" được thu hẹp bằng tình thân gia đình

Chị Vũ Thị Hương kết hôn với Nick (sinh năm 1998, quốc tịch Mỹ) vào năm 2023. Trong khi đôi trẻ đang xây dựng cuộc sống mới tại Việt Nam, ở bên kia đại dương, bố chồng của chị sống một mình trong sự cô đơn sau khi vợ ông qua đời. Chứng kiến sự đơn độc của người cha qua những cuộc gọi video, chị Hương không khỏi xót xa và trăn trở. "Tuy nhiên, vì công việc và hoàn cảnh hiện tại, chúng tôi chưa thể sang Mỹ sống cùng ông ấy", chị chia sẻ.

Thế nhưng, chính dịp Tết Nguyên đán 2024 đã mang đến một bước ngoặt bất ngờ. Lần đầu tiên sang thăm con trai và con dâu, ông bố người Mỹ đã chọn ở lại nhà thông gia suốt một tuần, dù con trai có nhà riêng cách đó chỉ 21km. Không khí sum vầy, ấm cúng của Tết cổ truyền Việt Nam đã chạm đến trái tim người đàn ông cô đơn này. Trong bữa cơm chia tay, ông xúc động bày tỏ: "Rất lâu rồi, tôi mới được cảm nhận không khí gia đình đầm ấm, hiểu thế nào là sự sum vầy thực sự. Chắc chắn, tôi sẽ trở lại đây thêm nhiều lần nữa".

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

"Hòa tan" vào văn hóa Việt và những kỷ niệm khó quên

Giữ đúng lời hứa, ông đã quay lại Việt Nam thêm ba lần nữa. Điều đặc biệt là trong mọi chuyến đi, ông đều từ chối ở nhà con trai để được sống chung dưới mái nhà của bố mẹ chị Hương. Ông yêu thích sự thanh bình của vùng quê Bắc Ninh và trân quý sự đôn hậu, mến khách của ông bà thông gia.

Để đón tiếp thông gia từ phương xa, bố mẹ chị Hương đã chuẩn bị chu đáo suốt một tháng trời. "Bố mẹ tôi dành phòng ngủ tốt nhất trong nhà cho bố chồng tôi ở. Họ còn mua sắm máy sấy, dao dĩa, ga trải giường, khăn tắm mới, cùng các nguyên liệu như mì Ý, khoai tây, thịt bò để làm món bít tết... Tất cả đều nhằm mang lại cảm giác thân thuộc như ở nhà mình cho thông gia", chị Hương kể lại.

Tuy nhiên, thay vì sử dụng dao dĩa hay thưởng thức món ăn phương Tây, ông bố chồng người Mỹ nhanh chóng "hòa tan" vào nếp sống bản địa. Ông cùng thông gia dọn dẹp nhà cửa, gói bánh chưng, đón giao thừa và đi chúc Tết từng nhà họ hàng. Hình ảnh hai ông bố dùng công cụ dịch thuật để trò chuyện trên hiên nhà, tự cắt tóc cho nhau hay cùng đưa cháu đi học mỗi sáng đã trở nên quen thuộc tại vùng quê này.

Những cử chỉ nhỏ thắt chặt tình cảm và lời hứa định cư

Sự kết nối giữa ông bố người Mỹ và cộng đồng làng quê Việt Nam khiến nhiều người kinh ngạc. Chị Hương chia sẻ một kỷ niệm sâu sắc: "Một lần, bố chồng tôi đến thăm bà ngoại 92 tuổi của tôi. Biết ông thích ăn kẹo lạc, bà đã nhét vào túi ông một bọc kẹo to. Nhận được món quà giản dị ấy, ông xúc động mãi không thôi. Lần khác, ông đi dạo bị lạc đường, may mắn được một người trong làng nhiệt tình dẫn về tận nhà. Bố chồng tôi nói, ông rất yêu cách người Việt Nam quan tâm và giúp đỡ lẫn nhau".

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Đáp lại tình cảm nồng hậu đó, ông luôn chuẩn bị quà cáp chu đáo, từ thuốc bổ đến đồ chơi cho mọi thành viên trong gia đình. Thỉnh thoảng, ông còn đưa cả nhà thông gia đi du lịch như một lời cảm ơn chân thành. Sau bốn lần trải nghiệm cuộc sống tại Việt Nam, ông đã đưa ra kết luận dứt khoát: "Mai này, tôi sẽ bán nhà, bán đất ở Mỹ để sang Việt Nam sống".

Ngày tiễn ông ra sân bay vào cuối tháng 2 vừa qua, cả gia đình đều rơm rớm nước mắt. Chị Hương chia sẻ cô sẽ mãi không quên câu nói đầy xúc động của chồng: "Nhờ cưới được em, không chỉ anh có vợ mà bố anh cũng có thêm một gia đình". Câu chuyện này minh chứng rằng, khi sự chân thành lên tiếng, ngôn ngữ hay khoảng cách địa lý đều không còn là trở ngại để con người tìm thấy bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình.