Dù nằm ở khu vực trung tâm tỉnh Lâm Đồng, nhưng suốt nhiều năm qua, nhiều hộ dân tại phường Hàm Thắng vẫn phải sống trong cảnh thiếu nước sạch sinh hoạt. Phần lớn người dân phải sử dụng nước giếng khoan bị nhiễm phèn, tiềm ẩn nguy cơ chứa kim loại nặng. Chỉ sau một thời gian lắng, nước xuất hiện cặn dưới đáy và lớp váng bám quanh dụng cụ chứa, có thể quan sát rõ bằng mắt thường.
Khó khăn trong tiếp cận nước sạch
Nguồn nước này chủ yếu được dùng cho tắm giặt, còn nước phục vụ ăn uống, nấu nướng, người dân phải mua từ các cơ sở cung cấp nước đóng bình, dù chất lượng cũng chưa được kiểm chứng đầy đủ. Muốn tiếp cận nguồn nước sạch, nhiều hộ dân buộc phải tự bỏ kinh phí đấu nối vào hệ thống cấp nước tập trung. Tuy nhiên, chi phí này phụ thuộc lớn vào khoảng cách từ nhà dân đến tuyến ống chính. Có nơi, người dân ước tính phải chi tới vài chục triệu đồng mới có thể sử dụng nước sạch. Đây là khoản tiền vượt quá khả năng của nhiều lao động thu nhập thấp chỉ vài triệu đồng mỗi tháng.
Hệ lụy từ việc thiếu nước sạch
Vì vậy, suốt nhiều năm qua, không ít hộ dân vẫn phải chấp nhận cảnh sinh hoạt bằng nước giếng khoan nhiễm phèn, kết hợp mua nước bình hoặc tận dụng cả nước sông cho nhu cầu hằng ngày. Những bộ quần áo bạc màu, ố vàng theo thời gian cũng trở thành hình ảnh quen thuộc trong cuộc sống thiếu nước sạch của người dân nơi đây. Nước sạch là điều kiện tối thiểu để bảo đảm sức khỏe và chất lượng sống. Thật khó chấp nhận khi ngay tại một địa bàn cấp phường, nhiều hộ dân vẫn phải sử dụng nguồn nước ô nhiễm cho sinh hoạt hằng ngày. Thực trạng kéo dài nhiều năm, qua nhiều thế hệ khiến dư luận không khỏi băn khoăn về trách nhiệm của chính quyền địa phương trong việc bảo đảm quyền tiếp cận nước sạch cho người dân.



