Cây pằng nảng khổng lồ và sức sống mùa xuân
Trong bản làng, có một cây pằng nảng to đến mức vài người ôm không hết, trở thành biểu tượng của sự kiên cường và vẻ đẹp tự nhiên. Mỗi khi xuân về, cây như một người khổng lồ với hàng trăm cánh tay thô ráp, khô gầy, cầm những đốm lửa nho nhỏ vươn lên cùng mây trời, thể hiện khao khát dâng hiến sức xuân và sắc xuân cho đất trời.
Vẻ đẹp mê hoặc của hoa pằng nảng
Những nhành cây nho nhỏ giống như hàng ngàn ngón tay, như muốn kéo tuột những đám mây đang lơ lửng trên cao xuống đất. Hoa pằng nảng có một sắc đỏ đến mê hoặc lòng người, và ngay cả khi lìa cành về với đất, chúng vẫn da diết, tươi roi rói một màu máu. Nhiều người bảo rằng đó là nước mắt, là máu trong tim của những người đàn bà, thêm vào sự huyền bí và cảm xúc sâu sắc.
Lịch sử và tình đoàn kết của các dân tộc
Người già nhất ở bản này cũng không ai biết cây pằng nảng có từ khi nào. Dúa chỉ nghe kể rằng những người Tày đến đây đầu tiên, họ thấy cây pằng nảng và khoảng đất đẹp nên dừng lại lập bản. Khi người Tày lập bản, người Nùng và người Mông cùng về quần tụ, tạo nên một cộng đồng ba dân tộc yêu thương nhau, coi nhau như anh em một nhà. Ngày tết, mọi người kéo đến nhà nhau uống rượu đến say mới thôi, thể hiện tình đoàn kết và niềm vui chung.
Khoảnh khắc đầy cảm xúc với Dúa
Dúa lặng nhìn về phía dãy núi Pư Khảo, nơi những đám mây trắng muốt mỏng tang đang như ôm ấp ve vuốt những đỉnh núi nhọn hoắt. Một bông pằng nảng rơi trúng Dúa, không làm Dúa thấy đau mà êm êm ở đỉnh đầu. Ngước mắt nhìn lên, Dúa gặp một vầng đỏ chói ngời, càng nhức nhối trong lòng những kỉ niệm, gợi nhớ về quá khứ và những giá trị văn hóa.
Tác giả: Nguyễn Phú
Giọng đọc: Ánh Nguyệt
Lời bình: Nhà văn Võ Thị Xuân Hà
Minh họa: Họa sĩ Tô Chiêm
Thời lượng: 39 phút 32 giây



