Khởi nghiệp từ năm 1977, ông Nguyễn Hữu Phúc bắt đầu với nghề mua bán các sản phẩm gốm và sơn mài Nam bộ. Với suy nghĩ đơn giản rằng thời buổi khó khăn, bất cứ thứ gì bán được đều tốt, ông không chọn đồ ngoại nhập đắt tiền mà tìm những món đồ phù hợp với khả năng kinh tế. Ông rong ruổi khắp các vùng như Lái Thiêu, Bình Dương, Biên Hòa đến Chợ Lớn, tìm đến bất cứ nơi nào có đồ cũ. Những điểm dừng chân quen thuộc không chỉ là chợ đồ cũ mà còn là nhà của các nghệ nhân, thợ gốm, và các thầy từ trường Mỹ nghệ Biên Hòa, Mỹ thuật Gia Định. Đôi khi ông mua được vài món, đôi khi chỉ là những câu chuyện và chi tiết nghề được truyền lại.
Những cuộc gặp gỡ này giúp Phúc Lái Thiêu tích lũy vốn hiểu biết sâu rộng về nghệ nhân, kỹ thuật và lịch sử các dòng gốm, tranh, tượng, đồ sơn mài Nam bộ. Những cái tên như Tư Phép, Ba Mây, Năm Khòm hay các họa sĩ của lò Thành Lễ dần trở thành bạn vong niên. Ông không chỉ lưu giữ hiện vật của các nghệ nhân và nghệ sĩ một thời mà còn gìn giữ những câu chuyện thú vị về quá khứ.
Điểm tạo nên uy tín
Uy tín của Phúc Lái Thiêu không nằm ở số lượng hiện vật mà ở cách ông săn tìm và kể lại câu chuyện của chúng. Ông thường tìm đến các gia đình thợ lò gốm Lái Thiêu, nơi còn lưu giữ những món đồ bị bỏ quên hoặc chưa từng ra thị trường. Nhờ mối quan hệ thân tình lâu năm, khi gia đình cần bán, Phúc Lái Thiêu luôn là lựa chọn đầu tiên.
Khai quật quá khứ
Cách đây không lâu, biệt thự đốc phủ Võ Hà Thanh bên sông Đồng Nai là đề tài bàn luận sôi nổi về di sản, kiến trúc, bảo tồn hay phá bỏ. Phúc Lái Thiêu kể lại: "Nhà đó nhiều đồ lắm, món cuối cùng tôi mua được là hai trụ đèn nhập từ Pháp, gia đình gỡ đem vào nhà, để từ thời ông cụ. Tôi quen gia đình đó hơn 40 năm, khi nào họ cần bán gì là gọi tôi đến. Cặp trụ đèn là hai món cuối cùng mua ở đó. Bà cụ dặn con cháu cẩn thận, chỉ bán cho tôi vì thân tình và được họ quý mến".
Một hiện vật đáng nhớ khác là chiếc độc bình Thành Lễ cao gần 80 cm, vẽ tích Trưng Vương phạt Hán. Đây là sản phẩm thuộc mẻ gốm xanh trắng đầu tiên của lò Thành Lễ những năm 1960, nhưng bị lỗi: men xanh táp lửa, men trắng rỗ, cốt gốm chín không đều. Giới thủ công mỹ nghệ Sài Gòn xưa hiểu rõ tiêu chuẩn khắt khe của Thành Lễ, những sản phẩm bị lỗi không bao giờ được phép ra thị trường. Ông Tư Phép - người quản kho và cũng là nhân viên bán hàng cho cửa hàng Thành Lễ ở 151-159 đường Tự Do (nay là Đồng Khởi) từ 1962-1966 - được lệnh hủy toàn bộ mẻ lò. Trong vô số đồ đập bỏ, ông Tư Phép giữ lại một độc bình đem về đựng gạo. Chính Phúc Lái Thiêu là người "khai quật" hiện vật bỏ quên ấy, và câu chuyện chiếc độc bình gợi lại thời vàng son của đồ mỹ nghệ Thành Lễ. Ông Tư Phép kể lại: "Phần tạo cốt gốm là nghệ nhân Bảy Vạn, với kỹ thuật vuốt gốm bàn xoay kinh điển. Đắp nổi đầu rồng do Út Nở phụ trách, đề tài trang trí tích Hai Bà Trưng đánh tan quân Hán do họa sĩ Thái Văn Ngôn thiết kế". Có thể nói, Thành Lễ là đơn vị tiên phong trong việc kết hợp các "siêu sao" ở từng lĩnh vực vào một sản phẩm thủ công mỹ nghệ, gặt hái nhiều thành công khi đưa sản phẩm mỹ nghệ Việt Nam vươn tầm thế giới.
Giữ chữ tín, giữ cái tình
Không chỉ sưu tầm, Nguyễn Hữu Phúc còn là người khởi xướng phong trào sưu tầm cổ ngoạn tại Thuận An - Lái Thiêu (Bình Dương cũ, nay thuộc TP.HCM). Giai đoạn 2012-2013, ông đứng ra lập hội, tập hợp anh em, tổ chức nhiều buổi giao lưu, triển lãm gốm Nam bộ ở các bảo tàng Bình Dương (cũ), TP.HCM. Từ phong trào ấy, các dòng gốm Lái Thiêu, Thành Lễ, Biên Hòa được nhiều người yêu cổ ngoạn cất công tìm hiểu, sưu tầm, góp phần tôn vinh và bảo tồn vốn quý.
Sau gần 50 năm theo nghề, chuyện buôn bán không còn là ưu tiên với Phúc Lái Thiêu. Bộ sưu tập nghệ phẩm Nam bộ của ông ngày càng dày. Những gia đình thân quen ngày trước, ông vẫn lui tới, và thỉnh thoảng lại nhận những cuộc điện thoại gọi đến mua đồ. Có những hiện vật ông biết từ 30-40 năm trước, muốn mua lắm nhưng gia chủ dư điều kiện, chẳng bán làm gì. Rồi một ngày họ gọi điện, bảo đến mua, với cái giá như cho tặng hơn là thương mại. Nghiệm lại, Phúc Lái Thiêu nói ngắn gọn: "Mình có duyên".
Vẫn cái tính xuề xòa, hào sảng, biết gì nói đó, luôn lắng nghe, học hỏi, ai cần thì giúp, Phúc Lái Thiêu như một "từ điển sống" trong thế giới đồ xưa Nam bộ. Ông tâm tình: "Mình không giỏi chuyên sâu, nhưng biết đâu là nơi cần tìm nên anh em ai muốn tìm hiểu mình đều sẵn lòng giúp". Kiểu chơi nghĩa tình, hào sảng, đậm khí chất Nam bộ ở Phúc Lái Thiêu cũng quý như những nghệ phẩm ông dày công sưu tầm xưa nay.



