Cựu lập trình viên Bách Khoa bỏ việc lương cao, chuyển sang chạy xe công nghệ tìm hạnh phúc
Trong một xã hội mà sự ổn định thường được xem là thước đo của thành công, câu chuyện của Thiều Long Trọng (32 tuổi) – cựu sinh viên Đại học Bách Khoa Hà Nội – đã tạo nên làn sóng tranh luận sôi nổi. Sau 6 năm làm lập trình viên với mức thu nhập đáng mơ ước, anh quyết định rẽ hướng sang nghề tài xế xe ôm công nghệ, một lựa chọn khiến nhiều người bất ngờ và suy ngẫm.
Hành trình từ văn phòng đến đường phố
Thiều Long Trọng, xuất thân từ Ninh Bình, từng sở hữu một công việc mà nhiều người trẻ mong ước: lập trình viên với thu nhập ổn định. Tuy nhiên, đằng sau sự ổn định ấy là những ngày làm việc căng thẳng, lặp đi lặp lại trong không gian văn phòng. Anh chia sẻ trong chương trình Chuyện Nhà Thời Nay trên VTV: "Hiện tại mình không còn cảm thấy phù hợp với môi trường văn phòng. Cảm giác cái nghề này nó làm cho mình buồn, mình chán. Mình không thích việc cứ lặp lại ngày này qua ngày khác".
Áp lực từ deadline và việc phải ngồi trước máy tính liên tục khiến anh rơi vào trạng thái mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần. Ở tuổi 31, Trọng đã có một quyết định táo bạo: bỏ công việc văn phòng để bắt đầu hành trình mới với nghề tài xế xe công nghệ.
Những thách thức và sự đồng hành từ gia đình
Quyết định này không chỉ là bước ngoặt với bản thân Trọng mà còn là cú sốc đối với gia đình anh. Vợ của Trọng, chị Lê Minh Mạnh, ban đầu không giấu được sự lo lắng khi chồng chuyển từ một công việc ổn định sang nghề lao động ngoài trời. Những giọt nước mắt và sự hoang mang là điều khó tránh khỏi.
Tuy nhiên, theo thời gian, khi chứng kiến sự thay đổi tích cực của chồng, chị dần hiểu và ủng hộ. Chị chia sẻ: "Mình thấy anh làm nghề này thì thư giãn hơn, vui vẻ hơn. Sức khỏe anh tốt lên, tinh thần tốt lên thì mình cũng vui". Ngay cả người cha của Trọng, sau những trăn trở ban đầu, cũng đã chấp nhận và đồng hành cùng con trai trên hành trình mới.
Cuộc sống mới và những giá trị tìm thấy
Với Trọng, công việc mới mang lại một điều mà trước đây anh thiếu: cảm giác được sống "đúng nghĩa". Anh tâm sự: "Hằng ngày mình di chuyển trên các con phố, gặp khách hàng, nghe câu chuyện của họ… mình lấy đó làm chất liệu cho câu chuyện của mình".
Không còn bị bó buộc bởi thời gian, anh có thể chủ động trong công việc: "Đủ 600 nghìn một ngày là mình dừng lại, không làm thêm nữa". Quan trọng hơn, anh cảm nhận rõ sự thay đổi của bản thân khi thấy mình cởi mở hơn, kiên nhẫn hơn và biết quan tâm đến người khác từ những điều nhỏ nhất.
Những ý kiến trái chiều từ cộng đồng
Câu chuyện của Trọng nhận được nhiều phản ứng khác nhau từ cộng đồng mạng. Nhiều người đồng cảm và chia sẻ trải nghiệm tương tự:
- "Ngồi máy tính cả ngày stress lắm, mình bỏ sang kinh doanh thấy thoải mái hẳn."
- "Xuất phát như anh nhưng mình cũng làm 6 tháng IT rồi chuyển hướng."
- "Nói chung mỗi người một lựa chọn, làm gì mà mình thấy vui, tinh thần mình thoải mái là được."
Tuy nhiên, không ít ý kiến tỏ ra băn khoăn, cho rằng mọi người nên xem xét vấn đề theo đường dài. Một số bình luận nhấn mạnh:
- "Nên chuyển sang học thêm ngành khác, bạn hợp làm kinh doanh đấy. Chạy xe công nghệ nắng mưa bào mòn sức khỏe lắm."
- "Thu nhập tri thức cao hơn lao động phổ thông. Mong em nghĩ đường dài."
- "Lãng phí thời gian công sức học hành bao năm, đau lòng cả cha mẹ."
Không có công thức chung cho hạnh phúc
Sau tất cả, câu chuyện của Thiều Long Trọng và nhiều người trẻ khác tương tự không có đúng sai rõ ràng. Có người sẽ chọn ở lại với công việc ổn định để xây dựng nền tảng lâu dài, có người lại chấp nhận rẽ hướng để tìm sự nhẹ nhõm trong tâm trí.
Điều quan trọng không nằm ở việc bạn chọn con đường nào, mà là bạn có hiểu mình đang đánh đổi điều gì và có sẵn sàng chịu trách nhiệm với lựa chọn đó hay không. Như cách gia đình của Trọng đã học cách chấp nhận và đồng hành, giá trị lớn nhất không phải là một công việc "đúng chuẩn", mà là việc mỗi người tìm được sự cân bằng cho chính mình và luôn có một nơi để quay về, bất kể hành trình có rẽ sang hướng nào.



