Sevom Khordad: Hệ thống phòng không Iran với tầm bắn 200km và radar phát hiện 100 mục tiêu
Sevom Khordad: Hệ thống phòng không Iran tầm bắn 200km

Sevom Khordad: Biểu tượng sức mạnh phòng không Iran giữa căng thẳng Trung Đông

Trong bối cảnh căng thẳng leo thang tại khu vực Trung Đông, hệ thống tên lửa phòng không Sevom Khordad, còn được gọi là Khordad-3, đã nổi lên như một trụ cột quân sự quan trọng của Iran. Được phát triển nội địa và chính thức đưa vào biên chế từ năm 2016, hệ thống này không chỉ là lá chắn bảo vệ lãnh thổ mà còn thể hiện bước tiến vượt bậc trong công nghệ radar và tên lửa, khiến các cường quốc phải dè chừng.

Thiết kế và cấu hình linh hoạt

Sevom Khordad là hệ thống tên lửa phòng không di động tầm trung đến xa, được cả Iran và Syria triển khai. Đây là phiên bản nâng cấp từ dòng Raad, tập trung vào tính linh hoạt và khả năng tác chiến độc lập, cho phép triển khai nhanh chóng trên địa hình phức tạp. Hệ thống bao gồm các thành phần chính:

  • Xe phóng kết hợp radar (TELAR)
  • Xe phóng bổ sung (TEL)
  • Radar giám sát Bashir

Chúng tạo thành một mạng lưới phòng thủ tích hợp, có thể hoạt động độc lập hoặc kết nối với các hệ thống khác như Bavar-373 hoặc Talash. Một tiểu đoàn điển hình gồm bốn TELAR, tám TEL và một radar Bashir, mang theo tổng cộng 36 tên lửa sẵn sàng khai hỏa, đảm bảo khả năng đối phó với nhiều mối đe dọa đồng thời.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Công nghệ radar và tên lửa tiên tiến

Điểm nổi bật nhất của Sevom Khordad nằm ở hệ thống radar mảng pha chủ động AESA hoạt động ở băng tần X, được tích hợp trực tiếp trên xe TELAR. Radar này có hơn 1700 phần tử, cho phép phát hiện lên đến 100 mục tiêu, theo dõi và tấn công bốn mục tiêu cùng lúc, đồng thời dẫn đường cho tám tên lửa. Tầm phát hiện của radar vượt quá 200km, với khả năng quét ở độ cao lên đến 30km, đặc biệt hiệu quả chống lại các mục tiêu tàng hình hoặc bay thấp như tên lửa hành trình.

Để bổ sung, radar giám sát Bashir hoạt động ở băng tần S và L, với tầm quét 360 độ lên đến 350km sau khi triển khai bằng chân chống thủy lực, giúp phát hiện sớm các mối đe dọa như drone hoặc máy bay chiến đấu. Công nghệ này còn tích hợp khả năng chống nhiễu điện tử, cho phép hệ thống duy trì hoạt động trong môi trường chiến tranh điện tử khắc nghiệt.

Tên lửa là trái tim của hệ thống, với dòng Taer và Sayyad được thiết kế đa dạng:

  • Taer-2B: Tầm bắn từ 50 đến 105km, độ cao tấn công 25-27km.
  • Taer-3: Tầm bắn mở rộng lên 100-200km, độ cao 27-30km.
  • Sayyad-2: Tầm 75km.
  • Sayyad-3: Tầm 150km.

Các tên lửa này sử dụng hướng dẫn bán chủ động radar, với phần đầu đạn có radar cuối đường bay để tự động khóa mục tiêu, đảm bảo hiệu quả cao ngay cả với các mục tiêu cơ động tốc độ lên đến 1.000 km/h.

Tính di động và hiệu quả thực chiến

Tính di động cao là yếu tố then chốt làm nên sức mạnh của Sevom Khordad, với toàn bộ hệ thống được lắp trên xe tải chiến thuật 10x10, có thể triển khai trong vòng 5 phút và di chuyển off-road dễ dàng. Khung gầm được tùy chỉnh từ mẫu MZKT-6922 của Nga, với động cơ đặt phía trước và hai chân chống thủy lực để ổn định khi bắn.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Sevom Khordad đã chứng minh giá trị thực chiến qua vụ bắn rơi drone RQ-4 Global Hawk của Mỹ ngày 20/6/2019 gần eo biển Hormuz. Radar phát hiện mục tiêu ở khoảng cách 490km, khóa ở 120km và tiêu diệt ở 75km độ cao 14km, kiếm được biệt danh "thợ săn kền kền". Vụ việc này không chỉ khẳng định khả năng chống lại công nghệ tàng hình Mỹ mà còn thể hiện sự tiến bộ của Iran trong việc sao chép và cải tiến từ các hệ thống Nga.

So sánh và chiến lược tự cường

So với hệ thống Buk-M2EK của Nga, Sevom Khordad có khung gầm ngắn hơn, ba tên lửa mỗi xe thay vì bốn, nhưng vượt trội ở khả năng tích hợp đa tên lửa và mạng lưới. Hệ thống này đại diện cho chiến lược tự cường của Iran, biến những hạn chế về công nghệ nhập khẩu thành lợi thế nội địa và tiếp tục được nâng cấp để đối phó với các mối đe dọa hiện đại.

Tuy nhiên, Sevom Khordad vẫn có một số hạn chế, như radar TELAR chỉ quét một hướng khi hoạt động độc lập và chưa có tên lửa chuyên chống tên lửa đạn đạo, đòi hỏi phải kết hợp với các hệ thống khác để đạt hiệu quả tối ưu.