Cristiano Ronaldo trở thành cầu thủ nam đầu tiên ghi bàn ở 6 kỳ World Cup. Sau trận ra quân nhạt nhòa trước CHDC Congo, Ronaldo bước vào trận gặp Uzbekistan với nhiều hoài nghi. Ở tuổi 41, anh không còn được nhìn như một siêu sao bất khả xâm phạm. Mỗi pha bóng hỏng bị soi kỹ hơn, mỗi phút đá chính kéo theo tranh luận lớn hơn. Khi Messi, Mbappe hay Haaland liên tục ghi bàn, sự im lặng của Ronaldo càng trở nên nặng nề.
Cú đúp vào lưới Uzbekistan và tiếng hét 'I'm back'
Trong chiến thắng 5-0 của Bồ Đào Nha trước Uzbekistan, Ronaldo ghi 2 bàn. Anh mở tỷ số bằng pha di chuyển vào cột gần quen thuộc, đón đường căng ngang của Joao Cancelo và dứt điểm gọn gàng. Sau đó, anh thoát xuống giữa hai hậu vệ rồi sút chìm vào góc xa. Hai bàn thắng không phức tạp, không màu mè, nhưng rất Ronaldo: đúng chỗ, đúng lúc và đủ lạnh.
Sau trận, Ronaldo hét vào ống kính truyền hình: 'I'm back'. Câu nói này không đơn thuần là một màn ăn mừng. Nó giống lời tuyên chiến với thời gian, với hoài nghi và với cảm giác rằng anh đang bị bỏ lại phía sau. Trước trận này, Ronaldo trải qua chuỗi trận không ghi bàn ở World Cup và Euro. Với một cầu thủ đã xây dựng sự nghiệp bằng bàn thắng, đó là khoảng lặng khó chịu. Với một người ám ảnh bởi kỷ lục như Ronaldo, nó càng khó chịu hơn.
Tiếng hét sau trận không chỉ là niềm vui. Nó là sự giải tỏa, là tự ái, là phần bản năng cạnh tranh chưa từng tắt trong con người Ronaldo. Anh hiểu rất rõ giá trị của khoảnh khắc. Anh không chỉ ghi bàn rồi rời đi. Anh biến cú đúp thành thông điệp. Anh nhìn vào máy quay, nói với cả thế giới rằng đừng vội gạch tên mình khỏi cuộc chơi.
Kỷ lục của người không chịu lùi
Cú đúp trước Uzbekistan giúp Ronaldo trở thành cầu thủ nam đầu tiên ghi bàn ở 6 kỳ World Cup. Từ 2006 đến 2026, đó là hành trình 20 năm ở đỉnh cao. Không nhiều cầu thủ có thể tồn tại lâu đến vậy. Càng ít người có thể tiếp tục ghi bàn ở sân khấu lớn nhất thế giới khi đã 41 tuổi. Với cú đúp này, Ronaldo cũng chính thức vượt qua Eusebio để trở thành cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất lịch sử Bồ Đào Nha tại World Cup.
Tất nhiên, Uzbekistan không phải đối thủ đủ mạnh để xóa mọi nghi ngờ. Hàng thủ của họ non kinh nghiệm và nhiều thời điểm bị cuốn theo sức ép của Bồ Đào Nha. Một cú đúp trước Uzbekistan không bảo đảm Ronaldo sẽ tiếp tục bùng nổ khi gặp các đội lớn hơn. Nhưng bóng đá không chỉ được viết bằng điều kiện lý tưởng. Nó còn được viết bằng những cột mốc. Và Ronaldo vừa đặt thêm một cột mốc rất khó bị xô đổ.
Điều quan trọng hơn là Bồ Đào Nha đã tìm thấy cách biến sự hiện diện của Ronaldo thành vũ khí. Anh ghi bàn, nhưng cũng hút sự chú ý. Ở pha đá phạt dẫn đến bàn của Nuno Mendes, tất cả chờ Ronaldo sút. Uzbekistan cũng chờ Ronaldo sút. Chính sự tập trung ấy mở ra khoảng trống cho phương án khác. Đó là giá trị còn lại của một siêu sao lớn. Ronaldo có thể không còn là phiên bản bùng nổ nhất, nhưng anh vẫn là cái tên khiến đối thủ phải nhìn. Khi mọi ánh mắt dồn vào anh, Bồ Đào Nha có thể khai thác phần còn lại.
Vấn đề của HLV Roberto Martinez vì thế không phải là chọn giữa Ronaldo và phần còn lại. Bài toán đúng hơn là dùng Ronaldo thế nào để đội tuyển không bị lệ thuộc, nhưng vẫn tận dụng được bản năng săn bàn và sức hút hiếm có của anh. Trận thắng Uzbekistan chưa biến Bồ Đào Nha thành ứng viên hoàn hảo. Nó cũng chưa trả lời hết những câu hỏi về Ronaldo. Nhưng ít nhất, nó thay đổi không khí quanh đội tuyển. Từ nghi ngờ sang nhẹ nhõm. Từ tranh cãi sang kỳ vọng. Từ im lặng sang tuyên bố.
'I'm back'. Ronaldo không cần nói dài hơn. Với anh, hai bàn thắng và ba từ ấy là đủ. Ở tuổi 41, Cristiano Ronaldo vẫn chưa chịu rời khỏi khung hình lớn nhất của bóng đá thế giới.



