Goretzka từ chối đá luân lưu, Đức lộ vấn đề bản lĩnh tại World Cup 2026
Goretzka từ chối đá luân lưu, Đức lộ vấn đề bản lĩnh

Đức không chỉ thua Paraguay trên chấm luân lưu, họ còn thua trong khoảnh khắc không tìm nổi một người dám bước lên. Leon Goretzka trở thành tâm điểm sau thông tin từ chối đá luân lưu trước Paraguay.

Loạt luân lưu cân não

Sau pha cản phá của Manuel Neuer trước Fabian Balbuena, loạt sút giữa Đức và Paraguay trở về thế cân bằng 3-3. Đó lẽ ra là thời điểm đội bóng của Julian Nagelsmann phải tận dụng cú hích tinh thần từ thủ môn kỳ cựu. Neuer mở ra một khe cửa. Nhưng thay vì có người lao vào đó, tuyển Đức rơi vào cảnh lúng túng khó tin: họ không biết ai sẽ đá quả tiếp theo.

Theo Bild, Joshua Kimmich đi tìm người thực hiện quả phạt đền thứ sáu. Leon Goretzka, cầu thủ giàu kinh nghiệm nhất trong nhóm còn lại, do dự. Kimmich hỏi Waldemar Anton, Nathaniel Brown và Malick Thiaw. Tất cả đều không sẵn sàng. Kimmich quay lại Goretzka lần nữa, nhưng tiền vệ này tiếp tục từ chối.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Jonathan Tah - người hùng bất đắc dĩ

Cuối cùng, Jonathan Tah bước lên. Một trung vệ chưa từng đá phạt đền ở cấp độ đội một trong sự nghiệp phải nhận lấy khoảnh khắc nặng nề nhất. Tah sút bóng vọt xà. Paraguay ghi bàn ở lượt kế tiếp. Đức bị loại.

Sẽ rất dễ biến Tah thành nhân vật chính của thất bại. Anh là người sút hỏng. Anh là người xuất hiện trong khung hình cuối cùng của bi kịch. Nhưng vấn đề của Đức không nằm trọn trong cú đá ấy. Câu hỏi lớn hơn là vì sao Tah, người không có hồ sơ đá phạt đền, lại phải bước lên trong một trận đấu sống còn ở World Cup. Nếu một cầu thủ chưa từng quen với nhiệm vụ đó vẫn là lựa chọn cuối cùng, nghĩa là khâu chuẩn bị đã có vấn đề.

Goretzka và trách nhiệm cá nhân

Loạt luân lưu không phải trò may rủi thuần túy. Nó đòi hỏi kỹ thuật, nhưng trên hết là tâm lý. Người đá cần đủ bình tĩnh để bước qua tiếng ồn, áp lực và nỗi sợ trở thành tội đồ. Một cú sút 11 m ở sân tập khác rất xa một cú sút có thể định đoạt cả chiến dịch World Cup. Vì thế, việc một cầu thủ thiếu tự tin không muốn đá không hẳn là điều khó hiểu. Goretzka có thể bị chỉ trích, thậm chí sẽ bị chỉ trích rất nặng. Nhưng nếu anh thật sự không tin mình có thể thực hiện, việc ép anh đá cũng không bảo đảm Đức có kết quả tốt hơn. Trong loạt luân lưu, một cầu thủ bước lên với đôi chân nặng như chì thường đã thua trước khi chạm bóng.

Trách nhiệm của HLV Nagelsmann

Vấn đề nằm ở chỗ Đức để tình huống ấy xảy ra. Một đội tuyển lớn không thể chờ đến lượt sút thứ sáu mới bắt đầu hỏi nhau ai đủ can đảm. Danh sách đá luân lưu phải được chuẩn bị trước. HLV phải biết ai sẵn sàng, ai không, ai có đủ bản lĩnh và ai chỉ nên đứng ngoài. HLV Julian Nagelsmann không trực tiếp đá hỏng, nhưng ông khó tránh trách nhiệm. Nếu trong tay nhà cầm quân này còn lại một nhóm cầu thủ không muốn đá, đó là dữ kiện ban huấn luyện phải nắm từ trước.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Bài học từ thất bại

Đức từng được xem là biểu tượng của bản lĩnh trong các loạt đấu cân não. Nhưng khoảnh khắc trước Paraguay cho thấy một hình ảnh khác: rối rắm, thiếu chủ động và thiếu người nhận trách nhiệm. Neuer đã làm phần khó nhất là giữ Đức sống sót. Phần còn lại, những cầu thủ phía trên không thể tiếp quản. Goretzka sẽ trở thành tâm điểm của cơn giận. Điều đó gần như không tránh khỏi. Anh là cầu thủ lớn, có kinh nghiệm, và theo báo cáo, đã từ chối hai lần khi được Kimmich hỏi. Nhưng nếu chỉ đổ mọi thứ lên Goretzka, câu chuyện sẽ bị thu nhỏ quá mức.

Thất bại này không chỉ nói về một người không dám đá. Nó nói về một tập thể không được chuẩn bị đủ tốt cho khoảnh khắc khắc nghiệt nhất. Nó nói về khoảng trống thủ lĩnh sau khi Neuer cứu thua. Nó nói về một đội bóng lớn nhưng phản ứng như thể bị bất ngờ bởi chính loạt luân lưu mà họ biết có thể xảy ra. Tah đáng thương hơn đáng trách. Goretzka đáng bị đặt câu hỏi, nhưng không nên là tấm bia duy nhất. Còn Đức, một lần nữa, phải soi vào thất bại để thấy rằng đẳng cấp ở World Cup không chỉ nằm ở chiến thuật, đội hình hay tên tuổi. Đôi khi, nó nằm ở một câu rất đơn giản: ai dám bước lên?