Nguyễn Tuấn Huy, học sinh Trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp (Quảng Trị), vừa trở thành thủ khoa kép của tỉnh trong kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026, với 29 điểm khối B (toán 10, hóa 9,75, sinh 9,25) và tổng điểm cao nhất toàn tỉnh, bao gồm 8 điểm môn ngữ văn. Thành tích này càng ý nghĩa hơn khi Huy đã vượt qua nỗi đau mất cha từ năm 2020 và cú sốc trượt kỳ thi học sinh giỏi quốc gia chỉ vài tháng trước.
Cú trượt và hành trình chạm tới ngôi vị thủ khoa
Con hẻm nhỏ trên đường Tôn Đức Thắng, phường Đồng Hới, Quảng Trị những ngày này rộn ràng hơn thường lệ. Hàng xóm ai cũng biết Nguyễn Tuấn Huy học giỏi, nhưng đến khi điểm thi tốt nghiệp THPT được công bố, cả khu phố mới thực sự xôn xao khi nghe tin cậu học trò ấy trở thành thủ khoa kép của tỉnh. Ở tuổi 18, Huy vẫn còn nguyên vẻ ngây thơ của một cậu học sinh. Đón chúng tôi bằng nụ cười hiền, nam sinh bảo mọi chuyện đến giờ vẫn như một giấc mơ.
Kết quả ấy đủ khiến bất kỳ ai cũng ngưỡng mộ. Huy là thủ khoa khối B của tỉnh với 29 điểm (toán: 10, hóa học: 9,75, sinh học: 9,25), đồng thời là thủ khoa kỳ thi tốt nghiệp THPT khi đạt tổng điểm cao nhất toàn tỉnh (ngoài 3 môn tổ hợp khối B, môn ngữ văn Huy đạt 8 điểm).
Ít ai biết, chỉ vài tháng trước đó, Huy từng trải qua quãng thời gian đầy áp lực. Là học sinh lớp chuyên toán 1 của Trường THPT chuyên Võ Nguyên Giáp, Huy nhiều năm liền đoạt giải học sinh giỏi cấp tỉnh, trong đó có giải ba lớp 10 và lớp 11, giải nhì lớp 12. Thành tích ấy giúp em được chọn vào đội tuyển dự thi học sinh giỏi quốc gia môn toán. Nhưng kết quả lại không như kỳ vọng.
Suốt nhiều tháng chỉ tập trung cho kỳ thi quốc gia, Huy gần như bỏ quên việc ôn các môn còn lại. Khi kỳ thi kết thúc với một cái kết không trọn vẹn, em buộc phải quay về vạch xuất phát, bắt đầu cuộc "học đuổi" với bạn bè. "Có lúc em thực sự suy sụp. Em nghĩ mình đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian. Nhưng rồi em tự nhủ nếu cứ buồn thì cũng không thay đổi được gì, chỉ còn cách học gấp đôi, gấp ba để bù lại", Huy kể.
Nam sinh lập lại kế hoạch học tập từ đầu. Ngoài nền tảng toán vốn là thế mạnh, em chia thời gian rất khoa học: thứ hai, tư, sáu tập trung hóa học; thứ ba, năm, bảy dành cho sinh học. Với các môn cần ghi nhớ, Huy không chỉ đọc mà còn tự viết lại kiến thức ra vở để ghi nhớ lâu hơn. "Muốn học tốt thì trước hết phải biết tự học. Không ai có thể học thay mình được", Huy đúc kết. Thành quả đến sau những ngày miệt mài ấy chính là bảng điểm gần như tuyệt đối, khép lại một hành trình mà chính Huy gọi là "cuộc chạy nước rút" của mình.
Từ gánh gồng mưu sinh của mẹ đến giấc mơ bác sĩ của con
Cuộc trò chuyện với Huy bị ngắt quãng khi chị Phan Thị Minh Lý (45 tuổi), mẹ Huy, vừa kết thúc buổi bán cà phê buổi sáng trở về. Ban ngày, mẹ Huy làm cho dự án Plan, ngoài giờ lại tranh thủ bưng cà phê, phụ bán đá cây, có thời điểm còn chạy xe công nghệ để có thêm thu nhập.
Năm 2020, chồng chị Lý qua đời sau một tai nạn, để lại người vợ trẻ cùng 3 đứa con đang tuổi ăn học. Khi ấy, con gái lớn mới học lớp 7, Huy học lớp 6, còn em út mới bước vào lớp 1. Từ cú sốc ấy, người mẹ một mình trở thành chỗ dựa cho cả gia đình. Sáu năm trôi qua, con gái đầu giờ đã là sinh viên năm nhất Trường ĐH Bách khoa Hà Nội. Huy trở thành "thủ khoa kép" của tỉnh. Cô em út cũng đang học lớp 8.
Ngồi cạnh mẹ, Huy nói điều khiến em luôn cố gắng không phải là những tấm bằng khen hay điểm số. "Em thương mẹ hơn nên muốn học thật tốt, để xứng đáng với tất cả những gì mẹ đã hy sinh cho 3 chị em", chàng trai bẽn lẽn nói.
Ước mơ làm bác sĩ của Huy cũng đến từ một biến cố. Tháng 2.2026, sau một lần chơi thể thao, em bất ngờ bị khó thở, tức ngực và phải nhập viện. Những ngày nằm điều trị, nhìn các bác sĩ tận tình chăm sóc bệnh nhân, Huy bắt đầu nghĩ nghiêm túc về tương lai. "Em muốn trở thành bác sĩ để sau này có thể chữa bệnh cho nhiều người, áp dụng những tiến bộ khoa học giúp bệnh nhân được điều trị tốt hơn. Đó là công việc rất ý nghĩa", Huy cho biết.
Sau khi biết điểm thi, Huy dự định đăng ký ngành Y khoa của Trường ĐH Y Hà Nội. Em hiểu con đường phía trước sẽ còn rất dài nhưng vẫn muốn bước tiếp bằng tất cả quyết tâm.
Ngồi bên cạnh con trai, chị Lý lặng lẽ đan hai bàn tay vào nhau. "Tôi hạnh phúc vì cháu đạt được kết quả này. Cháu xứng đáng với ước mơ ấy. Chỉ lo học ngành y rất dài và rất tốn kém, không biết mình có đủ sức lo cho con không. Nhiều lúc tôi chỉ mong có một phép màu, hay một cánh tay nào đó giúp Huy thực hiện được ước mơ của mình", khóe mắt người mẹ bỗng đỏ hoe.
Còn Huy nói về giấc mơ của mình bằng ánh mắt sáng và nụ cười rất bình thản. Có lẽ, với cậu học trò từng mất cha từ khi còn nhỏ, từng nếm trải cảm giác thất bại ngay trước ngưỡng cửa trưởng thành, danh hiệu thủ khoa kép chưa phải là… đích đến.



