Đối với nhiều người, gia đình là nơi bình yên sau cánh cửa, nhưng với gia đình anh Đinh Như Lưu, “cánh cửa” ấy luôn chuyển động theo những chuyến tàu Bắc - Nam. Trên dải đường sắt Thống Nhất, họ lặng lẽ vun đắp hạnh phúc qua từng hành trình, từng ca trực và những lần gặp mặt vội vàng nơi sân ga.
Duyên nợ với nghề đường sắt
Sinh ra và lớn lên bên ga Cầu Yên (Hoa Lư, Ninh Bình), anh Đinh Như Lưu (sinh năm 1977) sớm thấu hiểu những nhọc nhằn của nghề đường sắt. Từng chứng kiến sự vất vả, thiệt thòi của những người quanh năm gắn bó với những chuyến tàu, anh đã có lúc tự nhủ sẽ không chọn bạn đời cùng ngành. Thế nhưng, duyên số đã đưa anh gặp chị Trần Thị Vân An, người đồng nghiệp kém anh 5 tuổi. Từ những ngày học chung trường nghề, tình cảm nảy nở, để rồi họ cùng lựa chọn gắn bó không chỉ với nhau mà còn với màu áo ngành đường sắt.
Những năm tháng xa cách
Đặc thù của công việc khiến hầu như lễ, tết, kỷ niệm của đôi vợ chồng tiếp viên đường sắt đều diễn ra trên tàu. Những năm đầu hôn nhân là chuỗi ngày xa cách. Để chăm lo cho gia đình, nhất là khi con còn nhỏ, hai vợ chồng chủ động làm việc ở các tổ, các mác tàu khác nhau. Những cuộc gặp mặt trở nên hiếm hoi, có khi chỉ là ánh mắt thoáng qua qua ô cửa hai đoàn tàu ngược chiều. Họ từng ví mình như “vợ chồng Ngâu” giữa đời thực, yêu thương nhưng ít có thời gian ở cạnh nhau.
Bước ngoặt năm 2017
Năm 2017, chị An gặp tai nạn giao thông, việc đi lại trở nên khó khăn. Anh Lưu đã xin chuyển về làm cùng tổ, cùng ca với vợ. Từ đó, trên đoàn tàu SE05, hành khách dễ dàng bắt gặp hình ảnh hai vợ chồng cùng làm nhiệm vụ: anh là Trưởng tàu an toàn, chị là tiếp viên. Những chuyến đi không chỉ là công việc, mà còn là hành trình chung của gia đình.
Thơ ca và tình yêu trên đường ray
Ẩn sau vẻ ngoài nghiêm nghị của người trưởng tàu là một tâm hồn giàu cảm xúc. Anh Lưu yêu thơ và thường sáng tác ngay trên những cung đường dài. Những vần thơ mộc mạc, chân thành như lời tự sự: “Ga vắng đêm nay tàu dừng tránh/ Đèn ghi leo lét bóng sương mờ/ Một mình lặng lẽ ôm nỗi nhớ/ Gửi chút tình thương vào trong mơ...” Thơ ca trở thành điểm tựa tinh thần, giúp anh lưu giữ những khoảnh khắc đời thường và gửi gắm tình cảm dành cho gia đình, cho người vợ cùng chung nghề nghiệp.
Vượt khó bằng sự sẻ chia
Công việc trên tàu vốn không nhẹ nhàng. Mỗi chuyến đi, chị An phải đến sớm để chuẩn bị, vệ sinh toa xe, phục vụ hành khách. Việc thường xuyên di chuyển trong điều kiện tàu rung lắc khiến chị mắc các bệnh về cột sống. Tuy vậy, bằng tinh thần trách nhiệm và sự sẻ chia, anh chị luôn động viên nhau vượt qua khó khăn.
Điểm tựa từ con cái
Điểm tựa lớn của gia đình còn đến từ sự thấu hiểu của con cái. Từ nhỏ, con trai của anh chị đã quen với việc tự lập, tự đi tàu về quê mỗi dịp Tết, bởi hiểu rằng bố mẹ còn đang bận rộn với những chuyến tàu phục vụ hành khách.
20 năm gắn bó với nghề
Hơn 20 năm gắn bó với nghề, dù có nhiều cơ hội chuyển sang công việc khác với thu nhập cao hơn, vợ chồng anh Lưu vẫn lựa chọn ở lại. Với họ, tình yêu không chỉ dành cho gia đình mà còn hòa quyện với tình yêu nghề. Hạnh phúc giản dị là mỗi ngày được cùng nhau lên ban, cùng nhau kéo còi xuất phát, cùng mang đến những hành trình an toàn, trọn vẹn cho hành khách.
Câu chuyện của gia đình anh Lưu, chị An gợi nhắc về những giá trị bền vững của gia đình Việt Nam: sự thủy chung, sẻ chia và đồng hành. Đó chính là “chuyến tàu hạnh phúc” bền bỉ lăn bánh qua năm tháng, vượt qua mọi thử thách để đi tới những bến bờ bình yên.



