76 tuổi, lương hưu 40 triệu nhưng cô đơn: Bài học từ những lựa chọn trong quá khứ
76 tuổi, lương hưu 40 triệu nhưng cô đơn: Bài học từ quá khứ

76 tuổi, lương hưu 40 triệu nhưng cô đơn: Bài học từ những lựa chọn trong quá khứ

“Tôi từng nghĩ mình là một người mẹ rất thành công. Nhưng càng về già, tôi càng hiểu rằng có những lựa chọn trong quá khứ, dù xuất phát từ tình yêu thương, vẫn có thể để lại những tiếc nuối rất dài”. Đó là tâm sự đầy xúc động của bà Lưu Văn Mai, năm nay 76 tuổi, hiện sống tại Tân Cương. Bề ngoài, cuộc sống của bà dường như là điều mà nhiều người mơ ước: từng là giáo viên trung học, chồng là giảng viên đại học, cả hai có công việc ổn định và cuộc sống đủ đầy.

Sau khi nghỉ hưu, bà nhận mức lương hưu khoảng 10.000 NDT mỗi tháng, tương đương gần 40 triệu đồng. Cộng với căn nhà khang trang và khoản tiết kiệm tích lũy suốt nhiều năm, bà từng tin rằng tuổi già của mình sẽ trôi qua bình yên, không phải lo lắng quá nhiều về tài chính. Thế nhưng, thực tế lại không diễn ra theo cách bà từng hình dung.

Thành công của con cái và những khoảng trống gia đình

Nhìn lại quãng đời đã qua, điều khiến bà Lưu từng tự hào nhất chính là hai người con. Là những người làm trong ngành giáo dục, vợ chồng bà luôn đặt việc học của con cái lên hàng đầu, tin rằng tri thức là con đường tốt nhất để thay đổi tương lai. Gia đình đã dành phần lớn thu nhập cho việc học hành, với con trai du học tại Úc và con gái học tập tại Mỹ sau khi giành học bổng.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Khi các con tốt nghiệp, tìm được công việc tốt và ổn định cuộc sống ở nước ngoài, vợ chồng bà cảm thấy mọi nỗ lực đã có kết quả. Trong mắt họ khi ấy, con cái thành đạt chính là phần thưởng lớn nhất của cả cuộc đời làm cha mẹ. Tuy nhiên, kể từ khi các con lập nghiệp ở nước ngoài, khoảng cách địa lý dần kéo theo những khoảng trống trong cuộc sống gia đình.

Những năm đầu, cả nhà vẫn thường xuyên liên lạc qua điện thoại và video vào các dịp lễ, Tết. Nhưng theo thời gian, công việc và gia đình riêng khiến những cuộc gọi ngày càng thưa thớt. Có năm các con về thăm một lần, nhưng cũng có khi hai, ba năm không thể sắp xếp về nước vì bận rộn. Những lời hứa quen thuộc như “khi nào rảnh con sẽ về” cứ kéo dài mãi theo năm tháng.

Biến cố bất ngờ và sự cô đơn tăng dần

Những năm đầu sau khi nghỉ hưu, vợ chồng bà Lưu vẫn còn có nhau, cùng đi dạo mỗi sáng, tham gia các hoạt động dành cho người cao tuổi và thỉnh thoảng đi du lịch cùng bạn bè. Bà vẫn nghĩ rằng chỉ cần hai vợ chồng ở bên nhau thì dù con cái ở xa, tuổi già vẫn có thể bình yên. Thế nhưng, biến cố bất ngờ đã xảy ra khi chồng bà phát hiện mắc bệnh suy thận tám năm trước.

Từ đó, cuộc sống của hai người hoàn toàn thay đổi với những chuyến đi bệnh viện, các lần chạy thận và những ngày nằm viện kéo dài. Các con ở nước ngoài đều rất lo lắng, thường xuyên gửi tiền về để trang trải viện phí, nhưng vì công việc và gia đình riêng, chúng không thể về chăm sóc cha trong thời gian dài. Bà Lưu hiểu điều đó, nhưng mỗi lần nhìn thấy chồng lặng lẽ kết thúc một cuộc gọi ngắn ngủi với con, bà vẫn cảm thấy chạnh lòng.

Cuối cùng, sau nhiều năm chống chọi với bệnh tật, chồng bà qua đời. Ngày tang lễ, chỉ có bà và vài người thân quen lo liệu mọi việc. Khi các con kịp bay về nước, linh cữu của cha đã được đưa đi hỏa táng. Nhìn hai đứa con đứng lặng trước bàn thờ, bà vừa thương vừa đau.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Cuộc sống một mình và quyết định vào viện dưỡng lão

Sau khi chồng mất, bà trở về căn nhà từng đầy ắp kỷ niệm, nhưng lúc này, căn nhà rộng bỗng trở nên quá yên tĩnh. Ban đầu, bà nghĩ mình có thể quen dần với cuộc sống một mình, nhưng theo thời gian, sự cô đơn ngày càng rõ rệt. Không còn ai trò chuyện mỗi tối, không còn ai cùng ăn bữa cơm đơn giản trong căn bếp quen thuộc.

Có lần bà bị ngã trong phòng tắm và nằm dưới sàn khá lâu cho đến khi người giúp việc đến phát hiện. Sau khi nghe chuyện, các con lập tức đề nghị đưa bà sang nước ngoài sống cùng, nhưng bà từ chối. Ở tuổi này, bà không muốn bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn xa lạ, cũng không muốn trở thành gánh nặng cho con cái.

Cuối cùng, bà quyết định chuyển vào viện dưỡng lão, nơi có y tá chăm sóc và nhiều người cao tuổi cùng trò chuyện. Tuy nhiên, theo bà, cảm giác cô đơn vẫn không dễ dàng biến mất. Nhiều người trong viện cũng có hoàn cảnh tương tự: con cái sống xa, mỗi năm chỉ về thăm vài lần. Những ngày lễ lớn, khi thấy một số cụ được con cháu đón về nhà, bà không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng.

Bài học về sự kết nối gia đình

Các con bà vẫn gửi tiền, gửi quà từ nước ngoài đều đặn, nhưng bà thừa nhận rằng những thứ đó không thể thay thế được sự hiện diện của gia đình. “Tôi không trách các con”, bà nói. Nhưng càng về già, bà càng nhận ra một điều khiến mình suy nghĩ rất nhiều.

Ngày trước, vợ chồng bà luôn mong con cái đi thật xa để có cơ hội tốt hơn, tin rằng một tương lai rộng mở ở nước ngoài chính là điều tốt nhất dành cho con. Nhưng giờ đây bà hiểu rằng, thành công của con cái đôi khi cũng đi kèm với những khoảng cách mà cha mẹ phải học cách chấp nhận.

Nếu có thể quay lại quá khứ, bà nói mình có lẽ vẫn muốn các con học hành tử tế, vẫn muốn chúng có tương lai tốt. Nhưng bà sẽ không đặt nặng việc chúng phải ở thật xa mới được coi là thành công. Theo bà, điều quan trọng nhất với các gia đình ngày nay không phải là giữ con cái ở gần bằng mọi giá, mà là giữ sợi dây kết nối giữa các thế hệ.

Những cuộc gọi thường xuyên hơn, những chuyến về thăm nhà dù ngắn ngủi, hay đơn giản là việc cha mẹ chủ động xây dựng cuộc sống riêng của mình, tham gia các câu lạc bộ, kết bạn, duy trì những hoạt động xã hội, cũng có thể giúp tuổi già bớt cô đơn. “Con cái có thể bay xa, nhưng tình cảm gia đình thì không nên để xa”, bà nhấn mạnh.

Bởi đến một lúc nào đó, khi nhìn lại cả cuộc đời, nhiều người mới nhận ra rằng điều khiến họ cảm thấy bình yên nhất không phải là tiền bạc hay thành công, mà chỉ đơn giản là biết rằng gia đình vẫn luôn ở rất gần, dù khoảng cách địa lý có xa đến đâu.