Những Bài Học Đầu Tiên Của Một 'Lính Mới' Tại Báo Nhân Dân
Bài học đầu tiên của 'lính mới' tại Báo Nhân Dân

Hành Trình Hòa Nhập Của Một 'Lính Mới' Tại Báo Nhân Dân

Giống như nhiều đồng nghiệp khác, hành trình làm báo của mỗi người thường trải dài và mở rộng theo thời gian. Tuy nhiên, những kỷ niệm nghề nghiệp đôi khi lại thức dậy một cách lấp lánh, tươi mới và gợi mở nhiều suy ngẫm cho hiện tại. Câu chuyện bắt đầu tại địa chỉ 71 Hàng Trống, Hà Nội – nơi in dấu những bước chân đầu tiên của một nhà báo trẻ.

Buổi Sáng Đầu Tiên Và Những Yêu Cầu Nghiêm Ngặt

Sau khi bước qua cổng gác, tôi tiến thẳng vào Ban Thư ký-Biên tập. Anh Trần Truyền, khi đó là Kíp trưởng các trang 1 và 4, đón tiếp tôi với nụ cười hóm hỉnh. Anh nhanh chóng nhận xét về sự đúng giờ của tôi và sau vài phút hỏi thăm gia cảnh, anh đặt ra một loạt yêu cầu công việc. Tôi nhận ra rằng kiến thức và kinh nghiệm trước đây của mình gần như bằng không so với công việc mới tại Báo Nhân Dân.

Theo chỉ dẫn của anh Truyền, tôi cùng với Nguyễn Hữu Thuận (sau này là Tổng Biên tập Báo Nhân Dân) và Phan Hùng phải học:

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram
  • Cách tốc ký dưới sự hướng dẫn của nhà báo Ngô Thi.
  • Kỹ năng biên tập và các từ viết tắt thông dụng trong ngành in từ nhà báo Trần Truyền.
  • Ký hiệu xuất bản và quy trình nội bộ với nhà báo Ngũ Phong.

Anh nhấn mạnh: "Vấn đề đầu tiên của mọi vấn đề là hòa nhập; các cậu phải chủ động và biết cách hòa nhập." Đây chính là kim chỉ nam cho những ngày đầu tiên của chúng tôi.

Bài Học Về Thẩm Quyền Và Vị Thế

Khoảng 10 giờ sáng, anh Trần Truyền đưa cho tôi bản thảo một bài viết về hội họa của tác giả Quang Nhã. Anh khích lệ tôi xem xét và chỉ ra lỗi nếu có. Với tâm thế của một người mới, tôi tập trung cao độ, đọc kỹ từng câu chữ. Tôi nhận thấy bài viết có nhiều câu phức hợp phức tạp, khiến một số đoạn trở nên rối rắm.

Tôi mạnh dạn chọn một câu rắc rối nhất, ngắt nó thành ba phần và thêm vào vài từ cho rõ nghĩa mà vẫn giữ nguyên ý tác giả. Hôm sau, bài báo được in đúng như tôi đã sửa. Niềm vui nhỏ bé này không kéo dài lâu.

Chiều cùng ngày, tôi được gọi lên gặp lãnh đạo Ban. Nhà báo Thanh Hải, người phụ trách Ban Thư ký-Biên tập, đã hỏi tôi một cách nghiêm khắc: "Sao cậu dám chữa bài của anh Quang Nhã?" Sau khi nghe tôi giải trình, anh giải thích: "Cậu mới về, chưa biết luật lệ và thẩm quyền. Anh Truyền chỉ thử kiến thức của cậu, cho cậu quyền phát hiện lỗi, chứ không phải chữa bài. Anh Quang Nhã là Phó ban, nếu có sai chỉ tôi trở lên mới có quyền sửa."

Bài học đầu tiên tôi rút ra là sự quan trọng của vị thế và thẩm quyền trong môi trường làm việc chuyên nghiệp. Nhà báo Thanh Hải sau này rời Báo Nhân Dân và trở thành Tổng Biên tập một tờ báo khác, nhưng ký ức này mãi đọng lại trong tôi.

Bài Học Về Sự Độ Lượng Của Lãnh Đạo

Một kỷ niệm khác xảy ra vào buổi tối, khi tôi ở lại làm việc cùng kíp "dò bài". Nhà báo Hà Đăng, Phó Tổng Biên tập, bước vào phòng. Lúc đó, tôi không nhận ra anh và vẫn ngồi vắt vẻo trên bàn, chân đung đưa theo nhạc. Anh Hà Đăng chủ động bắt tay và hỏi thăm tôi một cách thân tình.

Sau khi anh rời đi, đồng nghiệp mới giải thích về vị khách quan trọng đó. Tôi cảm thấy ân hận vì sự thiếu lịch sự của mình. Khoảng 45 phút sau, anh Hà Đăng quay lại. Tôi tranh thủ xin lỗi anh, tưởng rằng sẽ bị khiển trách. Thay vào đó, anh cười nhân hậu và nói: "Có gì đâu, chuyện nhỏ! Không biết thì không có lỗi. Quan trọng là Báo Nhân Dân mong cậu làm việc ngày càng tốt hơn."

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Năm 1996, trong một dịp gặp lại tại Đại hội Đảng bộ tỉnh Phú Yên, tôi định nhắc lại chuyện cũ để xin lỗi lần nữa. Nhưng anh Hà Đăng gạt đi: "Thôi, mình bỏ qua chuyện đó từ lâu rồi! Sao cậu nhớ dai thế?" Bài học thứ hai tôi học được là sự độ lượng và bao dung của các cán bộ lãnh đạo, đặc biệt là những người ở vị trí cao.

Kết Luận: Những Bài Học Quý Giá

Những ngày đầu tại Báo Nhân Dân đã để lại trong tôi những bài học sâu sắc về nghề nghiệp và cuộc sống. Từ việc hiểu rõ thẩm quyền, vị thế cho đến việc trân trọng sự độ lượng của lãnh đạo, tất cả đã góp phần hình thành nên một nhà báo chuyên nghiệp. Tôi tự nhủ rằng mình sẽ gắn bó suốt đời với tờ báo này, nơi không chỉ dạy nghề mà còn dạy cách làm người. Những kỷ niệm ấy mãi là hành trang quý báu trên con đường sự nghiệp.