Cổ Tích 'Tấm Cám' Vang Danh Toàn Cầu Với Hơn 500 Dị Bản
Theo công trình Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Giáo sư Nguyễn Đổng Chi, Tấm Cám không chỉ là câu chuyện quen thuộc trong văn hóa Việt Nam mà còn là một trong những truyện cổ tích phổ biến nhất trên thế giới. Cốt truyện này đã lan tỏa khắp các châu lục với số lượng dị bản lên đến hàng trăm, thậm chí vượt qua con số 500 theo ghi nhận của nhà nghiên cứu Meletinsky.
Dị Bản Đặc Biệt Gắn Với Lịch Sử Nguyên Phi Ỷ Lan
Một trong những dị bản thú vị của Tấm Cám được Giáo sư Nguyễn Đổng Chi dẫn từ sách Lý triều đệ tam hoàng hậu sự tích, liên quan mật thiết đến lịch sử của Nguyên phi Ỷ Lan tại vùng Bắc Ninh. Trong phiên bản này, tên của hai nhân vật chính được hoán đổi: Cám trở thành nhân vật chính, còn Tấm là người em cùng cha khác mẹ.
Câu chuyện kể về ông Lê Công Thiết và vợ là Vũ Thị Tỉnh ở làng Thổ Lỗi, Gia Lâm. Sau khi bà Tỉnh mất, ông Thiết lấy vợ kế là Chu thị và sinh con gái tên Tấm. Cám, con gái của bà Tỉnh, phải chịu sự đối xử bất công từ dì ghẻ. Tình tiết bao gồm việc ăn thịt cá bống, nhặt xương chôn ở chân giường, nhưng thay vì Bụt, nhân vật hỗ trợ là nhà sư Đại Điên.
Điểm khác biệt nổi bật là xương bống sau một trăm ngày biến thành đôi hài quý. Khi Cám phơi hài, một con quạ thần cắp lấy một chiếc và thả xuống sân điện kinh đô. Vua Lý Thánh Tông, chưa có con, coi đây là điềm lành và ra lệnh cho phụ nữ khắp nơi đi ướm hài. Cám, trong khi hái dâu, được đám mây che đầu và sau đó ướm hài vừa vặn, được vua lấy làm vợ và ban tên mới là Ỷ Lan.
Giáo sư Nguyễn Đổng Chi nhận định: "Tôi cho rằng những tình tiết nói trên là do người đời sau gán ghép vào truyện Tấm Cám, làm cho nó có bóng dáng một thần tích, chẳng khác gì một số tình tiết mà nhân dân Bắc Ninh ghép vào truyện Thánh Gióng".
Sự Đa Dạng Của Các Dị Bản Trên Thế Giới
Cốt truyện về một cô gái mồ côi vượt qua bất công nhờ sự giúp đỡ siêu nhiên đã được ghi nhận ở nhiều nền văn hóa:
- Tại châu Âu, truyện được biết đến với tên Tro Bếp hay Cô bé Lọ Lem.
- Ở châu Á, motif tương tự xuất hiện trong truyện Con rùa của Myanmar, Con cá vàng của Thái Lan, và nhiều phiên bản tại Trung Quốc, Ấn Độ, Thổ Nhĩ Kỳ.
- Các quốc gia châu Phi, Ai Cập, Hy Lạp cũng lưu truyền những câu chuyện có nét tương đồng.
Trong lãnh thổ Việt Nam, ngoài bản kể của người Kinh, Tấm Cám còn tồn tại trong truyện cổ của các dân tộc thiểu số như Champa với Kagiong và Halơk, người Khmer với Nàng Cantoc và nàng Song AngCat, đồng bào Tày với Tua Gia Tua Nhi, và đồng bào Nùng với Ò Pen Ò Kín.
Cấu Trúc Và Tư Tưởng Chung Của Các Dị Bản
Giáo sư Nguyễn Đổng Chi phân tích kết cấu của truyện Tấm Cám có thể chia thành ba đoạn chính:
- Mâu thuẫn giữa dì ghẻ và con chồng, tập trung vào hình tượng con cá bống và đôi giày.
- Những cuộc tái sinh của Tấm, xoay quanh con chim vàng anh và quả thị.
- Cuộc báo thù của Tấm với hình tượng lọ mắm.
Tuy nhiên, không phải dị bản nào cũng sử dụng đầy đủ cả ba đoạn. Nhiều truyện chỉ chứa một hoặc hai đoạn, có thể kết hợp với hình tượng từ các câu chuyện khác. Một số phiên bản tập trung vào chi tiết chiếc giày bị đánh rơi để tạo cơ duyên với vua, trong khi số khác sử dụng tình tiết dì ghẻ đánh tráo con hoặc kết thúc với người mẹ ăn thịt con.
Dù có sự biến đổi về nhân vật và tình tiết, tất cả các dị bản đều hội tụ ở tư tưởng cốt lõi: "ác giả, ác báo" hay "gieo gió thì gặt bão", phản ánh quan niệm đạo đức phổ quát trong văn hóa dân gian toàn cầu.



