Hành Trình Trở Thành Phóng Viên Thường Trú: Khởi Đầu Từ Nghệ Tĩnh
Chỉ trong vòng một tháng sau khi gửi hồ sơ xét tuyển vào tháng 8/2004, tôi đã nhận được quyết định từ Tổng Biên tập Đinh Thế Huynh, chính thức trở thành phóng viên thường trú của Báo Nhân Dân, phụ trách địa bàn hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh. Trước đó, tôi đã có thời gian cộng tác với tờ báo này thông qua các nhà báo tiền nhiệm như cố nhà báo Thanh Phong, nhà báo Nguyễn Sĩ Đại, và đặc biệt là nhà báo Bùi Trung Chính. Sau khi hết nhiệm kỳ, nhà báo Trung Chính đã tin tưởng giới thiệu tôi kế nhiệm vị trí này, một quyết định dựa trên chủ trương tìm người địa phương để tận dụng lợi thế am hiểu khu vực.
Thử Thách Và Cơ Hội Trên Địa Bàn 'Đô Hội' Báo Chí
Hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh được mệnh danh là một trong những 'đô hội' của báo chí, với địa bàn rộng lớn và sự cạnh tranh thông tin khốc liệt từ nhiều tờ báo lớn có văn phòng đại diện tại đây. Ngay từ đầu, tôi ý thức được áp lực này và nhanh chóng hòa nhập với đồng nghiệp để 'săn tin'. Tôi rèn luyện văn phong, cách đưa tin phù hợp với Báo Nhân Dân, và dần để lại dấu ấn qua các tác phẩm đoạt giải cao trong các cuộc thi báo chí toàn quốc.
Ba năm sau, địa bàn Hà Tĩnh được bàn giao cho nhà báo Thành Châu, cũng xuất thân từ báo đảng địa phương, người mà chúng tôi thường gọi đùa với biệt danh 'Châu bình tĩnh'. Công việc của tôi tuy nhẹ đi phần nào, nhưng vùng miền tây Nghệ An lại đặt ra những thách thức lớn với địa hình hiểm trở và diện tích rộng lớn, chiếm hơn 83% toàn tỉnh.
Gian Nan Trên Những Nẻo Đường Miền Tây
Miền tây Nghệ An là nơi sinh sống của nhiều đồng bào dân tộc thiểu số, lưu giữ những phong tục và nét văn hóa đặc sắc. Việc thâm nhập vào các huyện vùng cao như Tương Dương, Kỳ Sơn, Quế Phong đòi hỏi hàng ngày trời di chuyển, thậm chí mất hàng tuần để đến các bản làng xa xôi. Thời điểm đó, hạ tầng giao thông chưa phát triển, chủ yếu phải lội bộ, khiến công việc 'săn tin' trở nên vô cùng khó khăn.
May mắn thay, tôi được sinh ra và lớn lên ở miền tây Nghệ An, nên am hiểu và đã từng đặt chân đến hầu khắp các xã, bản làng vùng biên giới. Những kỷ niệm về cái đói rét trên đỉnh núi chon von, hay cảm giác choáng ngợp giữa bạt ngàn hoa anh túc nơi biên viễn, vẫn còn in đậm trong tâm trí. Đặc biệt, tôi không thể quên tiếng khóc ai oán của đồng bào dân tộc Thái ở bản Pục và bản Méo sau trận lũ quét lịch sử tháng 10/2007, khi nhiều người bị cuốn trôi và vùi lấp.
Những Trải Nghiệm Đầy Ám Ảnh Và Bài Học Nghề Nghiệp
Trong một chuyến công tác vào mùa giá buốt, khi tham gia phong trào triệt phá cây thuốc phiện, tôi đã chứng kiến một sự cố đau lòng. Ông trưởng bản Kẹo Bắc đột ngột qua đời khi đang cùng đoàn phá nhổ nương thuốc phiện, dẫn đến việc đoàn công tác bị một số kẻ xấu vây bắt làm con tin. Chúng tôi phải thức trắng đêm trong cái đói rét thấu xương, và mãi một ngày sau mới được giải thoát, cùng làm tang ma cho ông trưởng bản.
Những năm tháng đó dạy tôi rằng, để 'săn' được tin có giá trị và viết nên những tác phẩm lan tỏa, phóng viên thường trú không chỉ cần năng khiếu mà phải dấn thân, học hỏi không ngừng, và xây dựng lòng tin với cơ sở địa phương. Bản lĩnh vững vàng, tác phong chuyên nghiệp, và tuân thủ quy định của cơ quan là những yếu tố then chốt.
Nhìn Lại Và Hướng Tới Tương Lai
Ngày nay, vùng miền tây Nghệ An đã có nhiều đổi thay nhờ sự quan tâm đầu tư của Đảng và Nhà nước, với điện lưới quốc gia, đường ô-tô, và hệ thống thông tin liên lạc thông suốt. Các nhà báo hiện đại được đào tạo bài bản và trang bị phương tiện hiện đại, giúp việc tác nghiệp thuận lợi hơn. Tuy vậy, tôi vẫn luôn nhớ về những ngày gian nan, thiếu thốn của thế hệ chúng tôi và các đàn anh đi trước.
Quãng thời gian làm phóng viên thường trú đã giúp tôi trưởng thành về phong cách và đạo đức nghề nghiệp, đặc biệt trong việc tìm hiểu đề tài và đưa tin có sức ảnh hưởng trên báo Đảng. Khi nhìn lại, tôi mãi tự hào về thời gian cầm bút, góp phần vào dòng chảy phát triển của Báo Nhân Dân, tờ báo số một Việt Nam. Nhân kỷ niệm Ngày ra số đầu tiên, tôi chúc cho đội ngũ phóng viên thường trú ngày càng vững mạnh, hoàn thành sứ mệnh vẻ vang của mình.



