Đêm Giao Thừa Trong 'Lò Luyện Thép' Của Bác Sĩ Nội Trú Hà Nội
Đêm Giao Thừa 'Lò Luyện Thép' Của Bác Sĩ Nội Trú

Đêm Giao Thừa Trong 'Lò Luyện Thép' Của Bác Sĩ Nội Trú Hà Nội

Khi đồng hồ điểm những giây cuối cùng của năm cũ, trong Phòng Hồi sức 1 tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, không khí vẫn ngột ngạt mùi cồn và căng thẳng tột độ. Dưới ánh đèn trắng lạnh, bác sĩ Bùi Xuân Trường cùng kíp trực dồn hết sức lực để ép tim, bóp bóng, chạy đua với tử thần cứu sống một nam thanh niên 28 tuổi. Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng sốc mất máu, đa chấn thương nặng do tai nạn giao thông và đã ngừng tuần hoàn ngay trước thềm năm mới.

Cuộc Chiến Giành Giật Sự Sống

"Tình huống vô cùng nguy cấp, nhưng chúng tôi đều tin sẽ cứu được người bệnh", bác sĩ Trường, hiện công tác tại Bệnh viện E, nhớ lại đêm trực cách đây 4 năm khi còn là bác sĩ nội trú năm nhất. Các y bác sĩ thay phiên ép tim liên tục, mắt dán chặt vào màn hình theo dõi chỉ số sinh tồn. Sau ba mươi phút căng thẳng, mạch đập trở lại, bệnh nhân được truyền máu khẩn cấp và chuyển ngay vào phòng mổ.

Lúc này, mọi người mới ngẩng đầu và nhận ra thời khắc giao thừa đã lặng lẽ trôi qua. Họ kê tạm vài chiếc ghế nhựa, mở hộp bánh kẹo, cầm cốc nước lọc cụng ly chúc mừng năm mới một cách vội vã. Chưa kịp nghỉ ngơi, chuông báo động đỏ lại vang lên. Một bệnh nhân chấn thương do pháo nổ vừa được đưa vào, cả đội lại vội vã đứng dậy.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Bầu Không Khí Đối Lập Giữa Lễ Hội Và Cấp Cứu

Phòng Hồi sức 1 chuyên điều trị bệnh nhân nặng, nên không khí Tết ở đây luôn khác biệt hoàn toàn. Khi thế giới bên ngoài tưng bừng đếm ngược đến khoảnh khắc giao thừa, cuộc chiến giành giật sự sống trong bệnh viện mới thực sự bước vào cao điểm. Tiếng còi xe cứu thương hối hả, ánh đèn hành lang trắng lạnh và sự tất bật tạo nên một bầu không khí đối lập với phố xá yên bình đêm cuối năm.

"Lần đầu trực đêm giao thừa, vất vả và căng thẳng là điều không tránh khỏi, nhưng còn gì hạnh phúc hơn khi được cứu người", bác sĩ Trường chia sẻ vào ngày 16/2.

Hành Trình Trưởng Thành Từ Những Va Đập Cảm Xúc

Câu chuyện của bác sĩ Trường chỉ là một lát cắt nhỏ trong bức tranh rộng lớn về cuộc sống của các bác sĩ nội trú – những người được ví như "lính tiền phong" trong hệ sinh thái y tế. Theo mô hình đào tạo y khoa thế giới và Việt Nam, nội trú là giai đoạn khắc nghiệt nhất, nơi các bác sĩ trẻ phải trực chiến 24/7, đối mặt với áp lực cường độ cao để trui rèn bản lĩnh.

TS.BS Nguyễn Đình Liên, Trưởng Khoa Phẫu thuật Thận tiết niệu và Nam học tại Bệnh viện E, nhận định rằng nếu bác sĩ chính là những "vị tướng" chỉ huy, thì bác sĩ nội trú chính là lực lượng phản ứng nhanh, phải tự đưa ra các quyết định ban đầu mang tính sống còn. Một ca trực đêm Tết với vô số tình huống khẩn cấp có giá trị thực tiễn bằng cả 6 tháng học tập thông thường, ép họ phải trưởng thành nhanh gấp đôi so với bạn bè đồng trang lứa.

Sự trưởng thành ấy không chỉ đến từ chuyên môn mà còn từ những va đập cảm xúc mạnh mẽ. Với bác sĩ Huỳnh Thanh Quảng tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương, đêm trực giao thừa đầu tiên là hành trình chuyển mình từ một chàng trai trẻ thành người canh giữ sự sống.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Giữa lúc màn hình điện thoại liên tục sáng lên với tin nhắn chúc mừng và hình ảnh mâm cơm tất niên từ nhóm chat gia đình, Quảng phải đối diện với thực tế "tàn khốc" khi một sản phụ 34 tuổi nhập viện với thai nhi đã ngừng tim. Nỗi đau mất mát ngay trong thời khắc thiêng liêng nhất của năm khiến bác sĩ trẻ nghẹn lời. Nhưng ngay lập tức, anh phải gạt bỏ cảm xúc cá nhân để lao vào cứu chữa một ca sản phụ khác bị hội chứng HELLP – tai biến sản khoa nguy kịch đe dọa suy gan thận và tính mạng cả mẹ lẫn con. Chỉ đến khi tiếng khóc chào đời của đứa trẻ vang lên, cả kíp mổ mới thở phào nhẹ nhõm.

Sự Cô Đơn Và Ý Nghĩa Của Nghề Y

Nghiên cứu về tâm lý học y khoa chỉ ra rằng việc phải làm việc trong các kỳ nghỉ lễ, tách biệt khỏi các nghi thức xã hội thông thường, thường đẩy nhân viên y tế vào trạng thái cô đơn sâu sắc, buộc họ phải tìm kiếm ý nghĩa nội tại trong công việc để cân bằng. Bác sĩ nội trú năm 2 Nguyễn Tiến Hiếu tại Bệnh viện Phụ sản Hà Nội thấm thía điều này hơn ai hết.

Khi mẹ gọi điện video, Hiếu nhìn thấy cành đào, cây quất và món thịt đông quê nhà qua màn hình nhỏ xíu, anh phải vội vã lấy cớ "có ca cấp cứu" để tắt máy, giấu đi sự chạnh lòng. Ở tuổi 25, Hiếu nhận ra khoảng cách xa nhất không phải là địa lý, mà là sự chia cắt của trách nhiệm.

Tuy nhiên, chính trong sự cô đơn và áp lực ấy, giá trị của nghề y lại hiện lên rõ nét, Hiếu tâm sự. Đúng 0h15 sáng mùng 1, khi đón tay bé trai chào đời và nhận lời cảm ơn từ sản phụ, người đàn ông trẻ hiểu rằng dù không được đón Tết cùng gia đình, anh đang giúp những gia đình khác có một cái Tết trọn vẹn.

"Nỗi nhớ nhà trở thành cái giá của sự trưởng thành, và sự cô đơn bỗng trở nên có ý nghĩa khi bàn tay mình mang lại sự sống", bác sĩ chia sẻ.

Kết Thúc Ca Trực Với Sự Kiên Định Mới

7h sáng mùng 1, khi ca trực kết thúc, những chiếc áo blouse đã nhàu nhĩ và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng bước chân của những bác sĩ trẻ như Quảng và Hiếu lại kiên định hơn bao giờ hết. Đêm trực Tết như một "nghi thức lột xác", biến những sinh viên y khoa rụt rè thành những người thầy thuốc bản lĩnh.

Họ bước ra khỏi cổng bệnh viện với nhận thức rõ ràng, khi cái Tết không nằm ở bánh chưng hay pháo hoa, mà nằm ở những nhịp tim đập lại, những ca mổ mẹ tròn con vuông và sự bình yên được giữ lại sau cánh cửa phòng cấp cứu. Đây chính là bản chất của "lò luyện thép" – nơi những bác sĩ nội trú Hà Nội trưởng thành qua từng đêm trực, mang lại hy vọng sống trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của năm.