Ông Bằng và 15 năm chờ đợi đứa con trai bỏ đi trong nỗi cô đơn Tết
15 năm chờ con trai trở về trong nỗi cô đơn Tết

15 năm chờ đợi và nỗi cô đơn trong ngôi nhà cũ

Phía cuối khu vườn nhỏ, mấy cây Hồng Bạch đã già nua, thân cây chuyển màu nâu xù xì như in hằn những vết sẹo của thời gian. Ông Bằng nhớ như in, hồi bà Giang – người vợ hiền của ông còn sống, bà rất yêu quý mấy cây Hồng Bạch và cây hoa Ngâu bên hiên nhà. Cây Ngâu ấy đã chứng kiến những dằn vặt, đau đớn của ông suốt 15 năm qua.

Trước hôm Luân – đứa con trai duy nhất bỏ đi, bà Giang mang cây hoa Ngâu về trồng. Bà bảo hoa Ngâu thơm lắm, khi nở chỉ cần hái vài cọng thả vào ấm trà Thái Nguyên là ngon tuyệt hảo. Mỗi mùa xuân, ông Bằng lại đợi Luân về, năm nào ông cũng tính tuổi của nó. Nếu còn sống, năm nay con trai ông đã tròn 38 tuổi.

Tết đến, nỗi sợ hy vọng và sự cô đơn triền miên

Tết đến, người ta thường sợ cô đơn, nhưng ông Bằng lại sợ hy vọng. Cảm giác hy vọng rồi thất vọng khiến ông đau đớn hơn nhiều so với nỗi buồn. Cái vòng luẩn quẩn ấy đã trôi qua nhiều mùa xuân, nhưng ông vẫn cố gắng giữ sức khỏe để sống, để chờ đợi. Ông cứ nghĩ, chỉ cần gặp Luân, nhìn thấy nó còn sống là tâm nguyện cuối cùng của đời mình rồi.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Nụ, đứa con gái đầu lòng của ông, giờ đã lập gia đình ở Hà Nội. Mỗi lần về quê, Nụ ào ào như cơn mưa rào, luôn miệng càu nhàu về chuyện đồ ăn trong tủ lạnh lưu cữu, rau ngoài vườn không hái kịp, hay thuốc bổ ông không uống đều. Nụ còn trách ông nhận dạy thêm kiểu không đồng, vừa không có tiền vừa khàn cả giọng. Nhưng ông không trả lời, vì việc dạy thêm cho bọn trẻ chỉ là cách ông tìm kiếm tiếng người trong căn nhà vắng lặng.

Ký ức về bà Giang và những mùa xuân cũ

Ông Bằng bước vào hiên nhà, thay đôi dép rồi lên thềm. Ông hình dung bà Giang vẫn đâu đó quanh quẩn trong ngôi nhà này. Mùa lạnh, bà thường mặc áo len vặn thừng gam màu nền nã. Hồi Luân còn ở nhà, bà đan áo cho nó, tranh thủ rang vừng lạc, giã ruốc để con mang lên ký túc xá.

Ông nhớ những bát chè con ong bà nấu, với màu nâu của đường hoa mai, hạt gạo nếp bung trong nước đường vàng sóng sánh, mùi gừng tươi cay nồng và ấm áp. Tết nào bà cũng mong ngóng con trai trở về, nhiều đêm bà nằm khóc, quấn chặt chăn để giấu đi những giọt nước mắt trong đêm tĩnh mịch. Giờ bà đã về miền mây trắng 5 năm rồi.

Ông Bằng vẫn giữ nếp nhà, Tết nào cũng gói bánh chưng, nấu chè con ong, ra nghĩa trang dòng họ nhang khói. Khi hóa vàng, ông thầm khấn xin trời đất mang Luân trở về. Ông nhớ những ngày cuối đời của bà Giang, thân hình gầy rộc như cây khô nhưng đôi mắt vẫn sáng và tỉnh táo. Bà không trách ông, mà tự trách mình vô phước, dằn vặt về sự ra đi của Luân.

15 năm day dứt và sự trở về bất ngờ

Mười lăm năm, thời gian đủ để một chàng trai trẻ trưởng thành, đủ để ông Bằng học cách im lặng và chịu đựng. Ông đang bị trừng phạt bằng sự day dứt và nỗi cô đơn triền miên. Giờ ông đón Tết bằng ký ức – những ngày gia đình còn đủ bốn người, góc nhà nào cũng hồng rực sắc đào và rộn rã tiếng cười.

Cây Ngâu năm nay đã cao hơn cả đầu người, năm nào cũng trổ bông vàng lấm tấm. Nó đã sống bằng thời gian Luân xa nhà, lá luôn xanh dù mưa bão hay giá lạnh. Mỗi chùm lá như nỗi nhớ mong của ông, chứng kiến sự cô đơn đằng đẵng và những hy vọng nhỏ nhoi.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Rồi một buổi sáng cuối năm, như một phép màu, một người đàn ông cao lớn kéo vali và vác cành mai đi về phía cổng nhà ông Bằng. Đó là Luân, đứa con trai đã bỏ đi 15 năm trước. Hai cha con ôm nhau thật chặt, nỗi xót xa và niềm vui hòa quyện. Luân quỳ xuống trước ban thờ mẹ, nức nở xin lỗi vì sự bồng bột và bất hiếu của mình.

Hàn gắn và bình yên muộn màng

Hai cha con ngồi trò chuyện, Luân kể về những ngày lưu lạc xa gia đình, về những trầm luân anh gặp phải. Anh nói sẽ ở lại bên cha, trở thành ông giáo làng như cha, nghe lời cha và mong cha được hạnh phúc. Ông Bằng nắm tay con trai, cảm nhận sự bình yên tuy muộn màng nhưng vô cùng quý giá.

Tiếng lục bục từ nồi bánh chưng ngoài sân vang lên, hương hoa Ngâu thoảng vào gian phòng nhỏ. Mùa xuân đến dịu dàng, và ông Bằng cảm nhận rõ sự bình yên – thứ mà ông đã phải trả giá bằng bao cơn bão tố của cuộc đời.