Đàm Phán Mỹ - Iran Tại Islamabad: Hormuz Và Những Quân Bài Chiến Lược
Đàm Phán Mỹ - Iran: Hormuz Và Quân Bài Chiến Lược

Đàm Phán Mỹ - Iran Tại Islamabad: Hormuz Và Những Quân Bài Chiến Lược

Sau sáu tuần xung đột tàn khốc, cuộc đối đầu trực diện giữa Mỹ và Iran đã chuyển sang bàn đàm phán, khởi động từ ngày 11/4 tại thủ đô Islamabad của Pakistan. Sự kiện ngoại giao này đánh dấu nỗ lực đột phá nhằm giảm căng thẳng trong khu vực, với sự tham gia của các phái đoàn cấp cao từ cả hai bên.

Bối Cảnh Căng Thẳng Và Sự Hiện Diện Của Các Phái Đoàn

Thành phố Islamabad đang được giám sát an ninh nghiêm ngặt để đảm bảo cho các cuộc thương lượng quan trọng. Phái đoàn Iran do Chủ tịch Quốc hội Mohammad Baqer Qalibaf dẫn đầu, bao gồm các nhân vật chủ chốt như Ngoại trưởng Abbas Araghchi, Thư ký Hội đồng Quốc phòng Ali Akbar Ahmadian và Thống đốc Ngân hàng Trung ương Abdolnaser Hemmati. Họ đã đến Islamabad từ rạng sáng ngày 11/4 theo giờ địa phương.

Về phía Mỹ, phái đoàn do Phó Tổng thống JD Vance đứng đầu, cùng các đặc phái viên Steve Witkoff và Jared Kushner, đã có mặt vào trưa cùng ngày. Sự hiện diện của các nhân vật cấp cao này cho thấy tầm quan trọng của cuộc đàm phán, được xem là tiến trình ngoại giao quan trọng nhất trong nhiều năm qua giữa hai quốc gia.

Banner rộng Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác cho Telegram

Bất Đồng Chiến Lược Và Các Yêu Sách

Dù cả hai phái đoàn đã tập trung tại Islamabad, khoảng cách về quan điểm vẫn còn rất lớn. Washington nhấn mạnh trọng tâm đàm phán là đảm bảo Iran không sở hữu vũ khí hạt nhân. Tổng thống Mỹ Donald Trump khẳng định Tehran chỉ có thể gây gián đoạn tại eo biển Hormuz và rằng bất kỳ thỏa thuận nào cũng sẽ tập trung vào vấn đề hạt nhân.

Ngược lại, Tehran đưa ra các yêu cầu rộng hơn, bao gồm ngừng không kích tại Lebanon và dỡ bỏ lệnh trừng phạt kinh tế. Các chuyên gia nhận định đây là chiến thuật gây áp lực nhằm định hình các điều khoản trước khi thương lượng chính thức bắt đầu. Giáo sư Vali R. Nasr từ Trường Nghiên cứu Quốc tế Cao cấp Johns Hopkins cho rằng vấn đề Lebanon và sự mất lòng tin lâu năm sẽ tiếp tục gây khó khăn cho việc thu hẹp khoảng cách.

Vị Thế Đàm Phán Và Những Quân Bài Chiến Lược

Câu hỏi lớn hiện nay là liệu các nhà lãnh đạo Iran có lạm dụng đòn bẩy từ eo biển Hormuz để đưa ra yêu sách tối đa hay không, bất chấp việc đã mất nhiều nền tảng quân sự và công nghiệp trong chiến tranh. Giới lãnh đạo Iran tự tin rằng họ đang nắm giữ lợi thế, với khả năng kéo dài đàm phán để theo đuổi mục tiêu dỡ bỏ lệnh trừng phạt, điều kiện thiết yếu để tái thiết đất nước.

William Wechsler, giám đốc các chương trình Trung Đông tại Hội đồng Đại Tây Dương, nhận định cục diện đang nghiêng về phía Iran sau hơn một tháng giao tranh. Ông cho rằng Iran sẽ không chấp nhận thỏa thuận nào trừ khi Mỹ từ bỏ lợi ích an ninh quốc gia tại Trung Đông.

Giới Hạn Đòn Bẩy Và Áp Lực Quốc Tế

Về lâu dài, Tehran có thể không có nhiều thời gian như kỳ vọng. Việc phong tỏa eo biển Hormuz gây tổn hại trực tiếp đến xuất khẩu của chính Iran và vấp phải sự phản kháng từ các quốc gia vùng Vịnh. Saudi Arabia và UAE có thể vận hành các đường ống dẫn dầu chiến lược để bỏ qua eo biển, trong khi giá dầu tăng cao sẽ bù đắp cho sự sụt giảm sản lượng.

Trung Quốc, đối tác quan trọng của Iran, có danh mục thương mại lớn hơn với các quốc gia vùng Vịnh và khó có thể im lặng nếu eo biển bị đóng cửa kéo dài. Sự phản kháng đồng loạt từ cộng đồng quốc tế có thể vượt quá ngưỡng chịu đựng của Tehran.

Banner sau bài viết Pickt — ứng dụng danh sách mua sắm cộng tác với hình minh họa gia đình

Triển Vọng Và Thách Thức

Giới ngoại giao nhận định nếu cả hai bên thể hiện sự linh hoạt, một thỏa thuận khung có thể được xác lập với các nội dung chính: Mỹ dỡ bỏ hoặc nới lỏng lệnh trừng phạt kinh tế, Iran mở cửa trở lại eo biển Hormuz, và thỏa hiệp về vấn đề làm giàu uranium dựa trên thỏa thuận JCPOA năm 2015. Tuy nhiên, với những yêu sách tối đa hiện tại, phái đoàn của Phó Tổng thống JD Vance đang phải đối mặt với một nhiệm vụ đầy thách thức tại Islamabad.

Cuộc đàm phán này không chỉ quyết định vận mệnh của hàng triệu người ở Trung Đông mà còn ảnh hưởng sâu sắc đến nền kinh tế toàn cầu, đặc biệt là thông qua eo biển Hormuz - tuyến đường vận chuyển dầu mỏ then chốt của thế giới.